All rights reserved.
Diemdaoweb



Kể chuyện Di Linh,
         tiếng gọi Làng
Phong   
              
                              

                                      Nguyễn thị Tự Tập

Lần đầu tiên tôi đến Pháp,
6h45 sáng , phi cơ hạ cánh xuống phi
trường Charles de Gaulle .
15h chiều cùng ngày , cô tôi đã vội vàng
đưa tôi đến 140 rue du Bac , chapelle  de
la médaille miraculeuse để tạ ơn .
Cô nói việc tôi đến Pháp là 1 ân phúc do
Đức Mẹ trao ban .
Cũng ngay buổi chiều hôm ấy , chúng tôi
đến viếng Hội Thừa Sai Paris (MEP) cách
đó không xa .
Trong nhà nguyện chũng viện , chúng tôi kính nhớ 1 ngày
xa xưa ,
năm 1929 , chính nơi đây , Tân linh mục Jean Cassaigne
lãnh nhận
bài sai rời nước Pháp ,
lênh đênh trên biển cả suốt tháng trường
để đi tới 1 đất nước rất xa xôi bên bờ Thái Bình Dương :
VIỆT NAM



 Thời gian trôi , một mình trên cánh đồng truyền giáo
hoang dã ,
                                  cách xa  quê hương ngàn trùng ,
                                              trải qua bao thực tế đen tối , khó
khăn                                               

vị linh mục trẻ tuổi người Pháp ấy đã trở nên
Tông đồ người cùi giửa rừng núi Di Linh.

Với tất cả tình yêu thương dị thường,
Ngài lặn lội vào rừng tìm kiếm những người
Thượng cùi khốn khổ , bị bản làng ruồng rẩy ,  
đuổi  xô . Thậm chí , có lúc Ngài phải cõng
trên lưng cái  thân thể lở lói , tàn phế ấy ,
đưa họ về với ngôi làng bé nhỏ của mình để
nuôi nấng , chăm sóc và yêu thương .


MEP , 128 rue du Bac  , PARIS
Dưới chân đồi Di Linh , trại cùi Kala của đức cha Jean
Cassaigne hiện
hửu như 1 niềm tin yêu xác thực giửa cuộc đời .
Yêu thương và Tận hiến , Đức Cha Jean Cassaigne đã chuốc
vào người
4 thứ bệnh : Sốt rét rừng , Lao phổi ,Lao Xương, Cùi .
Ngài thiết tha cầu xin Thiên Chúa chỉ mỗi 3 điều :
« Xin cho con biết chịu đựng , chịu đau và được chết nơi
đây giửa
những người Thượng của con  » ( Je ne demande que 3
choses :Tenir ,
souffrir et mourir ici  au milieu de mes montagnards )
Paris chiều hôm ấy , trong khuôn viên chũng viện rue du
Bac , Cô tôi
và tôi hẹn nhau  khi nào về Việt Nam sẽ cùng đi  viếng mộ
Ngài ,
vị linh mụcThừa sai đã thực sự vẹn toàn lời Thệ nguyện của
mình
trong Vinh Quang của Chúa .

Xã hội tôn vinh Ngài
Thủ tướng chính phủ phong tặng Huy chương cho Ngài
Biết bao tâm hồn ngưỡng phục , noi theo gương Ngài
Ấy thế mà lời trăn trối sau cùng của Ngài hết sức khiêm
tốn  
khiến chúng ta phải bồi hồi xúc cảm và tự phán xét bản
thân mình
« Tôi xin những người nào mà khi
 còn sống tôi không giúp đỡ được
 gì , hãy tha lổi cho tôi .
 Tôi xin những người nào mà khi
 còn sống tôi đã nêu gương xấu,
 hãy tha lổi cho tôi  »

 Đức Cha Jean Cassaigne quả là
Một vị Thánh từ khi Ngài còn sống.
Năm 1973 , lần đầu tiên tôi được
nghe danh Ngài  cũng là lúc Ngài
từ giả cỏi đời . Để được biết đến
Ngài , tôi xin tạ ơn Cha Joseph
Phùng Thanh Quang , tác giả cuốn
«  Lạc quan trên miền Thượng
Người đầu tiên đã viết về cuộc đời Đức Cha Jean Cassaigne
, Tông Đồ
người cùi , 1 cách chân thực ,cảm động ,mãnh liệt và hào
hùng .
Vâng , tôi đã đọc « Lạc quan trên miền Thượng  » với tất cả
rúng động ,
đảo chao . Nếu được phép nói đến 2 chử phép lạ  thì thật sự
tôi đã thọ
lãnh  phép lạ của Đức Cha ngay trong những trang sách
viết về Ngài.
Phép lạ của Ngài đã cứu thoát tôi ra khỏi 1 tâm cảnh đảo
điên bắt
nguồn từ nổi thất vọng riêng tư . Đúng vậy , khi tôi đang ở
ven bờ vực
thẳm thì Đúc Cha và làng cùi của Ngài hiện ra như 1 thực
tế quá vĩ đại,
quá thiêng liêng .Tôi viết ngay trên trang đầu quyễn sách :
«  Khi đọc những trang sách này , nổi đau của riêng ta
bỗng trở nên
tầm thường và nhỏ bé »
Thế đấy , 1 chút đau khổ tình riêng ,1 mong cầu bất như ý
nào có ra gì
so với biết bao khổ đau thực sự tàn khốc , thực sự nhức
nhối đến tận
cùng xương tủy  , tận đáy tâm hồn .
Đọc xong «  Lạc quan trên miền Thượng  » , cảm giác đầu
tiên của tôi  
rất phấn khích . Lẽ tất nhiên : tôi đã bị chinh phục bởi 1
tình yêu
quá  diệu kỳ ! Tôi lật từng trang sách , xem đi , xem lại
những tấm hình
của Cha Jean Cassaigne từ lúc còn là 1 cậu bé ngây thơ
rước lể lần đầu ,
1 chàng chũng sinh hiền lành , trong sáng của hội Thừa sai
Paris ,1 ông
Tây mặc áo dài đen Việt Nam , rạng rỡ hân hoan bên cạnh  
anh  em
người Thượng giửa núi rừng  , 1 đức Giám mục kém thoải
mái trong bộ
lễ phục uy nghi  , rồi sau cùng những hình ảnh cuối đời
trong sinh hoạt
làng cùi , gương mặt Ngài tỏa sáng 1 cách an nhiên ----Ánh
sáng nhân
từ thật sự của 1 con người đạt tới đĩnh cao tuyệt đẹp của
Yêu thương ----     
            « Lạc quan trên miền Thượng »  còn có bóng dáng
của người
Nử tu Bác Ái Vinh Sơn , hiền dịu như 1 nét chấm phá dịu
dàng giửa một
bức tranh đầy những xúc cảm mạnh mẽ . Họ là những cô
gái trẻ trung ,
khỏe mạnh , tự nguyện dấn thân với nụ cười hồn nhiên ,
trong sạch .
               Loạt hình minh họa cuộc sống làng cùi có nhiều
tấm ảnh rất
đẹp do nhiếp ảnh gia Nguyễn ngọc Hạnh bấm máy . Tôi yêu
nhất tấm
ảnh chụp đôi bàn tay tuyệt đẹp của người nử tu đang rửa
ráy vết
thương lở lói trên đôi bàn tay cùi cụt của 1 bệnh nhân
phong . Đôi bàn
tay ấy cũng rất ân cần , trìu mến đặt lên trang sách của 1
em thơ người
Thượng trong  lớp học làng cùi . Ngưỡng mộ và run sợ , tôi
không xóa
bỏ  được 1 câu hỏi cứ trở đi , trở lại trong đầu suốt 40 năm
qua :
«  Cuối cùng , người nử tu ấy có nhiểm bịnh như đức cha J.
Cassaigne
chăng ? Cuối cùng , đôi bàn tay ấy vẩn được nguyên lành  
hay đã trở
nên cùi cụt vì chia sẽ yêu thương ? »
1973 , sau mùa hè đỏ lửa , chiến tranh vẩn tiếp diển khốc
liệt .
1975 ,hòa bình lập lại với thời kỳ quá độ đầy vất vã , khó
khăn …
Năm tháng tiếp nối mãi , tôi vẩn không tìm ra dịp thuận
tiện để đến với
Làng cùi  . Nhưng « Lạc quan trên miền Thượng  » , cuộc
đời cha Jean
Cassaigne cùng các nử tử Bác Ái Vinh Sơn vẩn luôn là điểm
tựa tinh thần
Mỗi khi cuộc hành trình chông gai và khốn khó của kiếp
người xô đẩy
tôi vào những ngõ ngách khổ đau .
                                                                          

                                                 Tháng 3/2013

Cuối cùng tôi cũng đến được DiLinh

Không như lời hẹn ước ngày nào  giửa chũng viện
Thừa sai Paris

Cô tôi không còn nửa trên cỏi đời này

Bà ra đi nhẹ nhàng như bóng mây qua cầu



Vâng , ngày 8 tháng 3 , 2013  tôi đến Di Linh 1 mình .
Vừa  bâng khuâng , tiếc nhớ không có cô tôi chung cuộc
hành trình ,
Vừa hồi hộp , xúc động  trong tâm trạng của 1 kẻ hành
hương
đặt chân lên mãnh đất thiêng liêng .
Vô ích khi kêu lên cảnh vật đã khác xưa !
Gần nửa thế kỹ  tôi mới đi lại trên con đường SaiGon Dalat ,

mọi thứ đã đổi thay , tôi cũng đổi thay !

14h 30 xe đò Thành Bưởi dừng trước nhà thờ Di linh .
Sœur Bernadette Chiên , y tá làng Phong , đã chờ sẳn tôi ở
đó .
Chúng tôi đi Taxi về làng  ( nay gọi là «  Trung tâm điều trị
Phong
Di Linh  » )
      
                  

Xe chạy vòng quanh lên đồi cao ,
ngang qua những cánh đồng cà phê nở đầy hoa trắng

Thuở xưa , tháng 4/1929 , cách nay 84 năm , làng Phong
được hình
thành dưới chân đồi gần thung lũng với mười mấy nếp nhà
sàn lợp
tranh .
Số bệnh nhân lúc đó là 21 người .  Một mình cha J.
Cassaigne
vừa là y công , y tá chăm sóc bệnh , vừa là « giám đốc trại
» vừa là cha
xứ coi sóc họ đạo .
1937 , các nử tu Bác Ái Vinh Sơn bắt đầu có mặt.
1952 , số bệnh nhân dần dần tăng , làng được dời lên đồi
cao , được
xây dựng theo bản vẻ của kiến trúc sư người Pháp .
60 năm  trôi qua , làng phong từ từ thay da đổi thịt .



Ngang qua cổng trại ,
chúng tôi đi trên  con đường tráng nhựa sạch đẹp dẩn đến
nhà nguyện
chính của làng , 1 kiến trúc thể hiện nét duyên dáng Tây
phương pha lẩn phong cách độc đáo của mái nhà rông Tây
phong cách độc đáo của mái nhà rông  tây nguyên truyền
thống .
Tinh thần bao dung , từ ái và niềm tin yêu hy vọng tỏa
rạng quanh đây
giửa 1 khung cảnh trong lành , yên ả .

Mộ  phần Đức Cha Jean Cassaigne nằm trong khuôn viên
nhà nguyện
bên cạnh tháp chuông .


Nụ cười hiền lành bất tử và đôi mắt tinh anh của Ngài vẩn
đang tiếp tục
nhắn  nhủ yêu thương . Tôi đặt tay lên bia mộ Ngài ,
ngưỡng phục  và
yêu quí . Tôi cầu nguyện và cầu xin Ngài :
«  Xin Cha xót thương tiếp nhận con như cha đã xót thương
tiếp nhận
Người Thượng cùi khốn khổ của Cha .
Xin gương lành của Cha nuôi dưỡng con , dạy dổ con luôn
luôn trong
cách sống ở đời  »

Sœur Tú , bề trên cộng đoàn Nử tử Bác Ái Vinh Sơn Di Linh
hướng dẩn
tôi  viếng thăm phòng riêng và phòng làm việc ngày xưa
của Đức Cha .
Tất cả được gìn giử nguyên vẹn như khi Ngài còn sinh tiền .
Hương thơm
thánh  thiện của 1 đời yêu thương , tận hiến hòa quyện
cùng hương
gổ  và hương thời gian ủ kín gian phòng . Một cách ngớ
ngẩn , tôi tự
hỏi như 1 người  thiếu hiểu biết về y học :” Chẵng biết
trong bầu khí
này , trên bàn viết mộc mạc này , trên chiếc giường nhỏ
đơn sơ khiêm
tốn này  còn sót lại con vi trùng Lao hay vi trùng Cùi không
nhỉ  ?”
Nhưng tuyệt nhiên tôi không hề sợ hải , trái lại lòng tôi dấy
lên 1 niềm
vui hạnh phúc . Bởi vì , từ giờ trở đi tôi sẽ rất hân hoan kể
rằng :
Tôi đã đến 128 rue du Bac , nơi xuất phát chuyến đi lịch sử
, hào hùng
của  linh mục J. Cassaigne
Và , tôi cũng đã đến đây , DiLinh ,
mãnh đất cuối  cùng nơi Ngài nằm xuống
sau khi đã  hoàn thành 1 sứ mệnh thực sự vinh quang  !
Tôi cũng sẽ rất hân hoan kể rằng : Chính nơi đây , trong
niềm xúc động ,
tôi  đã gặp được  2 người nử tu năm xưa có mặt trong
quyễn sách “Lạc
quan trên miền Thượng ” . Cả 2 vị không hề bị lây nhiễm
bệnh cùi như
tôi đã từng lo lắng .
Soeur Céleste
Chiều hôm ấy trong nhà nguyện làng phong DiLinh tôi đã
nhìn thấy
1 ma soeur độ tuổi 90 . Từng bước đi chậm  chạp  , yếu
đuối , từng
động tác  trang trọng , nhẹ nhàng , soeur cắm hoa trên bàn
Thánh .
Đẹp và cao quý biết bao , một đời dấn thân phục vụ  âm
thầm , người
nử tỳ của Chúa đã đem hết yêu thương , đem hết  tuổi trẻ ,
đem hết sức
lực của đời mình vun tưới cho hạnh phúc làng Cùi .

Soeur Josephine Mậu
( người có đôi bàn tay đẹp năm xưa )
Còn được gọi là “Mơi Mậu” ( Mẹ Mậu , theo cách gọi kính
yêu của
người dân tộc K’Hor )
Tháng 10/1973  khi đức Cha J. Cassaigne qua đời , Soeur
Mậu được
bổ nhiệm làm giám đốc trại Cùi Kala . Thế là gánh yêu
thương chuyễn
sang  đôi vai nhỏ bé của người nử tu 32 tuổi .
Giống như vị Thầy tiền nhiệm của mình , sœur cứ mãi lo
lắng ở đâu đó
trong 1 góc rừng , người bệnh phong tuyệt vọng trong đau
đớn , đói
khát và cô đơn  . Vai đeo gùi mang theo gạo, muối , rau
xanh , bông
băng …Sœur vượt suối , băng đèo đi tìm người bệnh nhân
khốn khổ
của mình . Có khi người bệnh được điều trị tại chổ , có khi
trong trường
hợp nặng sœur mang họ về làng để  chăm sóc tốt hơn  .
Đứng đầu 1 ngôi làng rộng hơn 50 hecta , trách nhiệm của
sœur quả
thật nặng nề . Làm sao để những tâm hồn bất hạnh kia tìm
thấy niềm
tin yêu trong cuộc sống đời thường ? Làm sao để có đủ chổ
ở , cái ăn
cái mặc và thuốc men trị liệu cho hơn 300 người ( trong đó
147 bệnh
nhân  đã tàn phế vĩnh viển ) cộng thêm con cái của họ ,
nhưng kẻ cùng
chung số phận  bị xã hội ruồng rẩy , khước từ ?
Không thể nào kể hết những việc lớn , việc nhỏ mà Sœur
Mậu đã làm
với tất cả chăm chút , yêu thương cho cư dân của mình  
trên ngọn đồi        
cô quạnh này .
Vâng , người nử tu ấy
đã từng là « Bà Mụ rất mát tay » cho phụ nử trong làng . Là
« cô giáo
tận tụy » theo sát việc học hành của con em bệnh nhân .
           

Là « Bác nông dân cần mẩn» chung sức với dân làng tật
nguyền của
mình  , tưới giọt mồ hôi và niềm hy vọng trên những luống
cây trồng.
Là người « chủ hôn nhân hậu » cho đôi lứa yêu nhau ước
mơ  một
« túp lều tranh » bên mãnh vườn cà phê thơm ngát.
Tuyệt vời hơn , Mơi Mậu còn là «  người thợ giày » với biết
bao trăn
trở , sáng tạo để cho mỗi người bệnh có được đôi giày thích
hợp  và
vừa vặn với đôi bàn chân bệnh tật của mình , để những
bước chân
được vững chải hơn , để đất cứng và sỏi đá không còn dày
xéo , xây xát
đến đổ máu mãnh da thịt kia 1 cách tội tình .






          Tiếp nối  ước mong của đức cha  J.Cassaigne , Sœur
Mậu đã
miệt mài xây dựng , phát triển làng Phong và cải thiện nếp
sống dân
làng ngày một tốt đẹp hơn
Làng Phong hôm nay có 1 bệnh xá khang trang , sạch đẹp
được trang bị
những máy móc y tế tối tân . 1 khu dưỡng bệnh êm đềm , 1
nhà phục
hồi thể hình nằm giửa khu vườn hoa nở . 1 trường mẩu
giáo đạt tiêu
chuẩn giáo dục mầm non.Và kia , bên triền đồi xanh thắm ,
những ngôi
nhà gạch xinh xắn, tiện nghi dành cho những bệnh nhân
được chửa lành
Bởi vì  họ  không thể xa rời ngôi làng ấm áp thương yêu
này .
Bởi vì dưới chân đồi, bên kia thung lũng , xã hội vẩn còn
lắm kỳ thị đối


với những kẻ đã từng mang trong mình con vi trùng quái ác
Hansen .

Làng phong còn có 1 nghĩa trang với hàng trăm nấm mộ .
Vâng, giốngnhư Đức cha Jean Cassaigne , những người đã
đến với
làng Phong  sẽ ở lại mãi mãi với Làng Phong .

Đội ngũ nhân viên y tế Làng Phong gồm có 21 người  ,
trong số đó  có
4 nử tu Bác Ái Vinh Sơn  ( 1 sœur Bác sĩ + 3 sœurs y tá )
Và , 1 điều rất đáng hảnh diện , 1 thế hệ con em bệnh
nhân được
làng Phong cưu mang cho ăn học đến nơi , đến chốn  , nay
đã
trở về phục vụ trong ngôi làng của mình :
Bác sĩ K’Đỉu  hiện nay là Phó giám đốc trung tâm .
Bác sĩ K’Brinh , Bác sĩ Đinh quốc Quan
Y tá K’Hes , hộ lý K’Thủy , K’Rung , K’Riềm và 2 tài xế K’
Brẹm ,K’Jeoh  
Tất cả ghi nhớ ơn các sœurs đã quan tâm chăm sóc cuộc đời
thơ bé
của  họ , giúp  họ có cơ may tiến bước trên đường học vấn
và thành đạt
như hôm nay .

Làng Phong Di Linh chiều 8/3/2013 , một công trình mới lại
bắt đầu
dựng xây trên đồi .
Giửa hiện trường gay gắt nắng , 1 phụ nử đội nón lá đi tới,
đi lui trên
bải đất đá ngổn ngang  , bà đang chỉ dẩn , góp ý cho các
người thợ
làm móng  . Người phụ nử ấy không còn trẻ nửa , bà đang
độ tuổi 72
nhưng tinh thần minh mẩn và sức năng động vẩn thôi thúc
bà làm
việc không ngừng  như 1 kiến trúc sư không mõi mệt của
Làng Phong .
Từ xa , tôi yên lặng đứng nhìn bà –Ngưỡng phục –hân hoan
–cảm động.
       Đó là người phụ nử mà dân làng và mọi người trên
mãnh đất
cao nguyên này gọi « Mơi Mậu» « Mẹ hiền kính yêu của
Làng phong».
     
Đó là người mà , năm 2004 , đài truyền hình thành phố
SaiGon
trong chương trình « Người xây tổ ấm » đã gọi là «  Người
phụ nử
làm rung động trái tim Việt Nam  »
Đó là người mà , năm 2006 ,Đại diện chủ tịch nước đã đến
tận Làng
Phong  để  trao tặng Bà tấm huy chương danh giá nhất cấp
quốc gia .
Đó là người mà nguyên tổng bí thư đãng Lê khả Phiêu đã
phát biểu :
“Đối với Soeur  Mậu , phải phong tặng 3 lần huy chương
mới xứng  
với những gì mà người nử tu này đã cống hiến cho làng
Phong .”

Thế đấy , xã hội ghi ơn những cống hiến của Bà , trìu mến
đặt cho Bà
những danh hiệu vô cùng hoa mỹ .
Nhưng vượt lên tất cả những danh dự đời thường ,
1 cách đơn sơ, chân thực và dũng cảm , Bà là 1 cô gái mà
cách  nay
55 năm đã dứt khoát chối từ bao quyến rủ của trần gian ,
quyết lòng
đi theo tiếng gọi của 1 tình yêu đẩm máu trên thập giá yêu
thương .

Vâng , tôi đang đứng trước 1 soeur Josephine Mậu bằng
xương ,
bằng thịt .
Tôi xin Soeur cho tôi được phép bắt tay .
Trả lời bằng nụ cười hồn nhiên , soeur đưa tay ra nhưng
bảo rằng :
” đang làm việc nên tay không được sạch”  .
Thật vô cùng khiêm tốn , Soeur không biết rằng tôi đang
rất hân hạnh  
nắm lấy 1 bàn tay rất sạch , rất cao quý ,
bàn tay cả đời phục vụ và yêu thương .
Soeur cũng không biết rằng
thật sự tôi đã yêu bàn tay ấy từ 40 năm về trước .
Bàn tay đi vào lịch sử của  làng Phong !



Di Linh , Làng Phong ! Tôi đã đến đây thật rồi . Soeur Tú
hứa dành cho
tôi 1 phòng riêng trong những ngày lưu trú .
Tôi xin soeur cho tôi ăn cơm nửa , soeur tinh nghịch đáp :
Không,
ở đây chúng em chỉ ăn cháo thôi !
Nhưng chiều hôm ấy tôi không ở lại làng Phong Dilinh . Anh
K’Brem lái
chiếc xe tải nhỏ chở  gạo và nhu yếu phẩm , quà tặng của 1
phái đoàn
từ thiện ở SaiGon dành cho bệnh nhân Làng Phong GiaLành
(Đồng Lạc)
cách đó 9km .Thế là tôi và Soeur Chiên theo xe về Gia
Lành .

Làng Phong Gia Lành, lại 1 thành quả từ đôi tay soeur Mậu !
Năm đó , 1 ông chủ đồn điền người Đức ( quốc tịch Pháp)
được
Soeur  Mậu giúp cho khỏi bệnh  , để tỏ lòng biết ơn , ông
đã nhượng
lại cho các  soeurs  1 sở đất 50 hecta với giá thật rẻ . Tiếp
đó , nhờ sự
ũng hộ tài chính của 1 tổ chức từ thiện phi chính phủ , Làng
Phong
Gia Lành mọc lên , tuyệt vời như trong 1 giấc mơ có thực .
50 ngôi nhà gạch  xinh xắn , đầy đủ tiện nghi  dành cho 50
gia đình
bệnh nhân K’Hor được chửa lành . Mỗi nhà  có 30m2 đất ở
và 2.000m2
đất trồng  cho thu nhập riêng tư .
Làng có 1 nguyện đường , trạm y tế , nhà trẻ , lớp học tình
thương và
1 cộng đoàn các soeurs Bác Ái Vinh Sơn chung sống để tiếp
tục đồng
hành  , tiếp tục yêu thương .
Từ 1 thành phố đông đúc dân cư , ồn ào , khó thở , tôi bước
chân vào
Làng Phong Gia Lành trong cảm giác nhẹ nhàng , thích thú
. Nơi đây
cách xa trục lộ giao thông không đầy 200m nhưng chừng
như đã cách
biệt hẳn với thế giới bên ngoài . Vườn cây xanh như buồng
phổi thanh
khiết  của thiên nhiên  đang thở chung với đất và người 1
nhịp thở
tràn trề , sung mản .
Con đường làng yên ả vòng quanh khắp cùng địa phận , nối
liền nghĩa
tình  của  những cư  dân  có chung  1 số phận , 1 mệnh đời
. Buổi chiều
tan trường ,1 vài bóng học sinh mặc đồng phục  đạp xe vào
cổng làng
hướng về những nếp nhà nho nhỏ  , khiêm nhường và mản
nguyện bên
mãnh vườn cà phê  ngan ngát hương hoa .



Soeur Hoàng Hoa , bề trên cộng đoàn Gia Lành  dành cho
tôi 1 ngôi
nhà riêng biệt trong khu trung tâm của làng .Tôi cảm thấy
thoải mái
như được trở về trong ngôi nhà của chính mình sau 1
chuyến đi rất
dài , rất xa . Khí hậu cao nguyên thật dể chịu , lần đầu  
tiên sau bao
ngày về Việt Nam , tôi mới sống lại cảm giác tươi mát  như
những
ngày  mùa  Xuân trên đất Pháp .

18 giờ  , dân làng tề tựu chung quanh tượng đài Đức Mẹ .
Mọi người
đọc kinh , lần chuổi bằng tiếng K’Hor .
Bàng hoàng và xúc động , tôi lắngnghe 1 âm điệu chân
thành , khẩn
khoản , lập đi , lập lại như 1 điệp khúc thiết tha . Phải
chăng đó là âm
điệu đặc biệt  của ngôn ngữ K’Hor hay đó chính là tiếng
lòng thống thiết
của những tâm hồn đau  khổ  đang  tỏ bày cùng  Đức Mẹ  
bao nổi
niềm  riêng ?

Giờ cơm chiều , sau lời giới thiệu của Soeur Chiên , Cộng
đoàn các
Soeurs Gia Lành chào mừng tôi bằng 1 tràng pháo tay nồng
nhiệt ,
hiếu khách .
Bên ngoài trời đã tối . Núi rừng bắt đầu tỏa hơi sương .
Chúng tôi dùng cơm trong rộn rả tiếng cười . Thịt gà thơm ,
mềm  do
gà được vổ béo tự nhiên trong vườn nhà . Rau sạch , trái
cây  chín :
Đu đủ , bơ , chuối , mãng cầu, mận …chất  vun trên bàn .
Tất cả đều do các soeurs tự tay trồng lấy . Đất làng Phong
màu mở
tự nhiên không  phân bón hóa học  ,  không xử lý bằng
thuốc trừ sâu .
Cuộc sống giửa thiên nhiên trong lành , thú vị biết bao !
Bửa cơm chấm dứt , chúng tôi cùng đọc kinh tạ ơn Chúa
trong gian
phòng  ấm áp tình huynh đệ giửa  những con người cùng
chung
lý tưỡng , cùng chung 1 sứ mệnh chia sẽ yêu thương.
Đêm làng Phong thanh vắng lạ thường .
Một mình trong ngôi nhà biệt lập , giửa bóng tối bao la , tôi
có cảm giác
hồn thiêng núi rừng đang lướt  thướt trong  sương mù .
Đêm lạnh ,nhưng không lạnh nhiều đến khó chịu .
Trong chăn ấm , tôi tự hỏi mình sẽ ở lại đây chăng nhỉ ?
Sẽ ở lại đút cơm cho người bệnh nhân già nua , tàn phế
không còn
bàn tay cầm muỗng để ăn ?
Sẽ ở lại với các em học sinh thơ bé , vun đắp cùng em 1
ước mơ đẹp
vượt xa biên giới  làng Phong ?
Sẽ ở lại  để mỗi ngày  tưới  rau , tưới trà , tưới cà phê ,
tưới hoa dưới chân Đức Mẹ … và  để cùng với các soeurs
đeo gùi đi tới
những góc  rừng của người dân tộc khốn khổ  bên kia  con  
suối ?







Tôi mơ màng  trong những câu hỏi chưa được trả lời và
thiếp đi trong
hình ảnh của Cô tôi , chừng như  bà  đã đến Di Linh và
chúng tôi đang
cùng ở bên nhau trong 1 ngôi  nhà như những ngày xưa ấy
….

5h sáng , tiếng gỏ cửa và tiếng  Soeur Chiên đánh thức tôi
dậy .
Rộn rã trong 1 niềm hân hoan mới mẽ ,
Tôi đọc kinh phụng vụ lời Chúa với cả tâm hồn nhiệt thành
, trong sáng .
Phía đông làng Phong Gia Lành , mặt trời từ  từ nhô lên
trên dãy núi xa,
rực rỡ , tươi hồng và to lớn gấp 3 lần mặt trời ở đồng bằng .
Cả thung lũng chợt sáng lên 1 niềm vui xanh ngát .
1 ngày mới của tôi bắt đầu  như thế,
trên cao nguyên hạnh phúc và thanh bình !  

Viết để kính tặng Cô tôi , Gisèle Trần thị Sang
Kỹ niệm 100 ngày mất của Cô ( 9/1/2013—19/4/2013)
Nguyễn thị Tư Tập