All rights reserved.
Diemdaoweb



DỊ ỨNG

« Dị ứng », hai chữ này mang nhiều ý nghĩa khác nhau. Nói
về thức ăn hay bề bịnh tật, là hiện tượng con người kỵ với
thức ăn, khi ăn vào thì cơ thể phản ứng, mình mẩy nổi «
mề đay » (do từ chữ médaille), những vết đỏ hình tựa như
mề đay của món nữ trang và những nơi đó làm cho mình bị
ngứa ngáy khó chịu, hoặc nặng hơn là bị mặt mũi, hay các
phần khác của cơ thể sưng to lên, khi nặng hơn thì cổ họng
bị sưng, có thể làm cho mình bị nghẹt thởi và nguy đến tính
mạng.
Còn nói về con người, hay về hiện tượng xã hội thì mình
cũng có thể nói : « Tôi bị dị ứng với tiếng khóc, gào la. Tôi
bị dị ứng với mùi rượu, mùi thuốc lá. Tôi bị dị ứng với… ».
Nói chung sự dị ứng với nhiều dạng và nhiều tình huống
khác nhau. Sự dị ứng là một điều có thể xảy đến với mình
một cách bất ngờ và thường là điều không dễ chịu chút nào.
Một buổi sáng đẹp trời của mùa thu Paris, năm vừa qua, với
cái lạnh của đầu mùa, với những chiếc lá vàng rơi ngập lối
đi, sau một buổi đi ăn cùng với bạn bè ở Champs Elysées,
đại lộ này nằm ở quận 8, về phía tây bắc của thành phố,
trãi dài gần hai ngàn thuớc, từ phía đông đến phía tây, nối
liền quảng trường là Concorde et quảng trường Charles-de-
Gaulle (ngày xưa là quảng trường Étoile), một khu « sang
trọng của Paris ».
Trưa hôm đó, tôi chia mâm đồ biển với Lan trong nhà hàng
mang tên Alsace. Nhà hàng Alsace, nằm trên đại lộ Champs
Elysées, số 39 thuốc quận 8 của Paris. (75008 Paris).
Xuống trạm métro Franklin D. Roosevelt đi một khoảng vài
trăm thước, nhà hàng này nằm ở góc đường.  Chiều hôm
đó, khi trời vừa sụp tối, tôi nghe ngứa ngáy mình mảy, hơi
khó chịu. Các hiệu thuốc tây đã đóng cửa. May sau hôm đó
Paulette, có cô cháu nội ghé thăm, nó mới có bằng lái
nhưng lái khá vững, đưa tôi đến nhà thuốc tây ở gần métro
Tolbiac. Trong Paris rất là khó tìm chỗ đậu xe nên Paulette
lái chạy mấy vòng mà vẫn không tìm được chỗ đậu. Người
dược sĩ khuyên tôi uống thuốc Zyrtec và kem xức vào
những nơi bị ngứa. Về nhà, uống thuốc và ráng uống thật
nhiều nước, hi vọng là sẽ bớt. Tôi lấy điện thoại hỏi cô bạn
cùng chia với tôi mâm đồ biển để xem cô ấy có bị hiện
trạng dị ứng không ?
« Allo, chị Thủy đây ! »
« Sao hôm nay tụi mình đi ăn đồ biển ngon quá hén ? »
« Ngon thiệt nhưng chị kêu hỏi em có bị ngứa như chị
không ? »
« Dạ không. Chị bị sao vậy ? »
« Ngứa ngáy cùng mình hết nhưng là cuối tuần và tối rồi
thì đâu có thể đi bác sĩ được. Chị có đi mua thuốc rồi, hi
vọng ngủ qua đêm thì hết thôi »
« Đêm hôm có gì thì kêu cho em nhen ? »
« Cám ơn em, nhưng Lan ở xa chị quá. Không sao đâu. »

Cũng khá lâu tôi mới chìm vào giấc ngủ với những nỗi lo
âu. Nửa đêm giật mình thức giấc, tôi có cảm giác nằng nặng
ở mặt. Nhìn vào kiếng, tôi không nhận ra được mình. Môi
trên tôi sưng to và phủ lấp môi dưới như người quái dị.
Nhìn đồng hồ kim đồng hổ chỉ bốn giờ sáng. Lo sợ nhưng
phải đi nhanh đến nhà thương. Tôi tìm trên Internet, có
nhà thương Saint Joseph, gần nhà, mặ vội áo manteau vào
vì trời bắt đầu lạnh. Chỉ kịp lấy theo các giấy tờ cần thiết,
như thẻ bảo hiểm sức khỏe, giấy căn cước, một ít tiền, bàn
chải và kem đánh răng vì không biết nhà thương sẽ giữ
mình lại bao lâu.
Gọi điện thoại cho gia đình biết tin tức, gởi mails cho con
cái và Hạnh, bạn ở gần nhà, vì giờ này gọi điện thoại không
tiện. Đi bộ nhanh đến nhà thương. Hỏi thăm khu cấp cứu.
Gặp người gác cổng, tôi nói lý do xin đi cấp cứu. Vì hiện
tượng dị dạng nên tôi che mặt bằng khăn quấn (foulard).
Người gác cổng hỏi vặn vẹo nhiều câu hỏi, nhưng đến khi
tôi mở khăn ra cho coi, thì tức tốc họ đưa tôi vài phòng cấp
cứu và có bác sĩ trực đến khám liền. Sau khi thấy cổ họng
bắt đầu sưng thì lập tức tôi được chuyền một túi nước. Sau
đó được đưa lên phòng trên lầu. Hôm đó tôi nằm đến chiều
sau khi chuyền xong hết túi nước, thỉnh thoảng có y tá và
bác sĩ đến thăm chừng. Nhìn vào écran của máy điện thoại
di động , thấy môi bớt sưng và môi nghe đỡ nặng. Tôi hỏi
bác sĩ trực, môi tôi có thể trở lại bình thường không ? Người
bác sĩ trẻ nhìn tôi cười và an ủi nói rằng chỉ vài ngày sau là
tôi trở lại bình thường. Những người làm việc ở khu này
phải đối đầu với nhiều trường hợp khác nhau và trường hợp
nào cũng ghê gớm, hôm đó chỉ trong thời gian ngắn nằm
trong bịnh viện  mà tôi cũng chứng kiến được nhiều « băng
ca » (brancards) đưa vào nào là người bị tai nạn xe cộ,
hoặc những bịnh tình nguy ngập, tiếng than khóc rên rỉ,
tiếng chân chạy của những người làm việc. Có lẽ họ quá
quen với những cảnh này nên họ cũng cười nói, nếu không
thì họ có vẻ mặt « chai đá ».
Sáng sớm trước khi đi làm, Hạnh mang vào cho tôi vài
quyển sách, trước khi đến Hạnh hỏi tôi có cần gì thêm thì
sẽ mang đến. Chiều hôm đó, môi xẹp dần và bác sĩ kê cho
toa thuốc Cortancyl, Diffuk, Xyzall, Atarax. Uống trong năm
ngày và phải kiên ăn mặn. Ghé qua nhà thuốc tây mua
thuốc và ghé qua tiệm bánh mì đặt mua bánh không muối.
Ngày hôm sau, 26.9 tôi phải trở lại nhà thương để làm test
về « pression ambulatoire », lần trước test này là ngày
23.9 không được vì máy đọc bị vấn đề. Máy này phải đeo
suốt đêm. Từ ngày bị sưng môi tôi chỉ ăn cơm và bánh mì
không muối, và ăn nhẹ thế mà hai ngày sau khi đeo máy
tôi lại bị sưng môi dưới, lần này cũng ghê cũng không khác
lần trước nhưng lần này họ không thấy dị ứng bởi thức ăn
nên gởi tôi qua khu da. Bác sỉ cũng kê toa thuốc Xyzall và
kem thoa.
Hai năm tiếp theo tôi bình yên. Nhưng năm nay, vào tháng
năm, tôi được cô bạn ở vùng biển mời tôi ghé nhà chơi một
đêm. Trưa hôm đó, cô bạn mua Couscous, do một bà người
marocaine nấu khá nổi tiếng ở vùng này. (Ww.couscousdari.
com/fr/saga.htm‎). Couscous là món ăn chính của xứ Maroc
và ở những xứ Maghreb, và món này gần như trở thành
một món « quốc tế » và được nhiều người ưa chuộng. Theo
một số sử gia, theo nguồn gốc của món ăn này là từ Trung
Quốc, một số người khác thì cho rằng món ăn này gốc từ
miền đông Châu Phi. Có một số giả thuyết cho rằng món ăn
này xuất phát ở Bắc Phi, là nơi mà những nhà khảo cổ tìm
thấy những di tích những vật dụng làm bếp vào thế kỷ thứ
chín, rất giống như những nồi niêu để nấu couscous.
Chiều lại chúng tôi đi ăn ở trong Casino ở Deauville, là nơi
chơi những trò chơi may rủi như đánh bài, máy kéo
xu…ngoài ra còn có những nhà hàng ăn uống. Casino được
thành lập bởi  Công tước De Morny vào năm 1912. (ông
cũng là người sáng lập ra bãi biển Deauville trong những
năm 1860). Casino này nhìn ra bãi biển từ biển Manche ở
Deauville của tỉnh Normandie và ngay trung tâm thành phố.
Tối đó tôi ăn món cá daurade và ratatouille. Ratatouille là
món ăn đặc biệt của tỉnh Nice và cũng như trong cả vùng
La Provence. Mỗi nơi mang một tên khác nhau nhưng
chung qui là một món ragoût của nhiều rau cải khác nhau
như cà chua, cà tím, mướp…
Tối lại khoảng nửa đêm, tôi lại có cảm giác ngứa ở môi dưới
và bắt đầu sưng lên. May sao cô bạn là dược sĩ nên mua
thuốc mà không cần toa bác sĩ, hôm đó tôi chỉ uống hai
viên Pre- nisolone Orodispersible, tôi ngủ yên đến sáng và
môi xẹp xuống liền. Lại một phen hú vía !
Nổi lo canh cánh bên mình, tôi lấy được hẹn với bác sỉ
chuyên về dị ứng sau sáu tháng xin hẹn. Hôm vào gặp bác
sĩ, bà đưa tôi sang phòng bên cạnh. Trong phòng có hai cái
tủ lạnh, hai cái tủ đông lạnh, trong đó có một tủ đông lạnh
(le congélateur dépanné), gọi là để phòng khi bị tắt điện ?
Bà mở tủ ra lấy hai mâm, trên đó có những chai nhỏ với
ống nhỏ giọt, bà bảo tôi để hai cánh tay trên bàn, lật ngửa
bàn tay. Sau đó bà nhỏ từng giọt nước trong những chai đó,
trên hai cánh tay, bà bảo là những « chiết xuất » (extrait)
của những loại như, tôm, cua, đồ biển… Trên mỗi cánh tay
có ít nhất là chín, mười giọt, và trên mỗi giọt chiếc xuất đó,
bà lấy một kim nhỏ đâm vào tay, nghe đau nhói, có lẽ là để
cho những « chiết xuất » đó đi vào da.. Sau đó tôi ra ngoài
phòng đợi, khoảng năm, mười phút sau thì những chỗ đâm
kim đó nổi lên những đốm đỏ, hình tròn, lớn nhỏ khác nhau
như bị nổi « mề đai » hay bị kiến cắn và có cảm giác ngứa.
Bà hỏi tôi nơi nào ngứa nhiều và lấy thước đo đường kính
của mỗi vòng trò. Quả thật vì nhiều nơi quá tôi không nhận
định được nơi nào bị ngứa nhiều. Cuối cùng bà bảo tôi lấy
hẹn lần sau, cũng khoảng sáu tháng sau mới có được cái
hẹn mới. Lần sau tôi đến với những mẫu tôm, cua, cá chín,
các gia vị, mỗi món để trong những bao riêng để bà làm thí
nghiệm.
Chào người bác sĩ với vẻ mặt không diễn tả tình cảm, tôi
chào bà ra về và nổi lo dị ứng vẫn chưa được giải quyết và
cũng vẫn chưa biết được mình dị ứng với món ăn nào ? Và
cũng vì thế mà tôi đâm ra lo sợ mà không còn dám thử đồ
biển dù rằng đó là một món ăn mà tôi rất thích. Tôi ngẫm
nghĩ, trong cuộc sống có những điều, có những vấn đề mà
đến một lúc nào đó mình phải biết dừng lại ?

DIỄM ĐÀO
Paris 15.07.2013