All rights reserved.
Diemdaoweb
Con đường dài nhất của Paris

Bước ra métro Pasteur, đi theo con đường Vaugirard
thuộc quận 15 Paris, là một con đường dài 4.360m
xuyên qua quận 6 cho đến quận 15,  tương ứng với
407 căn nhà. Con đường này bắt đầu từ đại lộ St
Michel, ngang với quảng trường Sorbonne và chấm
dứt ở nơi nối lại của đại lộ Victor và Lefèvre, của Porte
de Versailles. Và đây là con đường một chiều.
Nguồn gốc của đường này là một thị xã xưa tên
Vaugirard, ngày nay sáp nhập vào Paris. Tên này là
do sự đọc trại đi của từ val Gérard, để tỏ lòng tôn
vinh ông Gérard de Moret, cha xứ của St Gerrmain.
Vào thế kỷ thứ 12, Ông đã đóng góp cho sự phát triển
của thị xã này,  lúc đầu chỉ là một thôn xóm nhỏ. Tên
này được thay đổi từ Valgérard, Vaulgérard và cuối
cùng là Vaugirard.
Ở Paris bao nhiêu năm, tôi vẫn thường nghe nói độ
dài của con đường này mà chưa hề có dịp « thám
thính ». Hôm nay nhân dịp rổi rãnh, và nhân trời khô
mát, sau khi đi thử máu ở Phòng thí nghiệm
Volontaire nằm trên con đường này, và bên cạnh
Institut Pasteur, tôi muốn đi bộ dọc theo đường này
để tìm hiểu và cũng để ngắm đường phố.
Bước ra khỏi phòng thí nghiệm, tôi do dự không biết
mình quẹo phải hay trái vì tôi là người không rành
phương hướng cũng như đường xá ở Paris, chỉ biết leo
lên métro hay bus sau khi nhìn bản đồ để biết nơi
mình cần đến thôi.
Tôi quẹo trái, đi dọc theo con đường dài nhất, hai bên
đường là những tiệm tùng, quán café, quán ăn, tiệm
bánh mì, tiệm quần áo, nhà thuốc tây….cũng như bao
nhiêu đường phố khác của Paris thôi. Tôi thấy có một
tiệm chuyên đặc sản của vùng Alsace, những món
choucroute, những món salade, thịt un khói, bày
trong tủ kiến thật là hấp dẫn, trên đường Vaugirard,
kế bên métro Volontaires.
Tiếp tục đi tới, tôi thấy trạm métro Vaugirard, đi cũng
khá lâu, chân đã mỏi, gối đã dùng. Nhưng tôi nhớ là
nếu lấy métro Vaugirard để về nhà, phải đổi ở trạm
Montparnass thì phải xuyên qua couloir khá dài, nên
thôi, tôi lại tiếp tục cuộc thám thính này để xem con
đường này sẽ dẩn mình đi đến đâu ?
Đi một lúc, có một con đường nhỏ, tên đường là
Gerbert, nhìn vào cuối đường có một nhà thờ với tháp
nhà thờ cao trên đỉnh tháp có cây thập giá. Quẹo vào
con đường nhỏ đó, tôi thấy Giáo xứ (la paroisse) St
Lambert de Vaugirard. Khung cảnh thật yên tĩnh,
vắng lặng, trong nhà thờ chỉ có một vài bổn đạo đến
ngồi đọc kinh, cầu nguyện. Giáo xứ này mở cửa mỗi
ngày từ 8h15 cho đến 19h45.
Ngày thường nhà thờ có lễ 8h30 và 19h, thứ bảy thì
lễ 8h30 chúa nhật 9h, 11h và 18h30. Nơi đây có nhiều
lễ, chứng tỏ nhà thơ có nhiều bổn đạo đi lễ ?
Phía mặt của nhà thờ có hình Orgue của diễn đàn nhà
thờ St Lambert năm nay làm lễ kỷ niệm 116 năm .
Cây đàn này đã được Đức Hông Y Richard của Paris
làm lễ khánh thành hơn một thế kỷ trôi qua vào ngày
7 tháng giêng năm 1901. Cây đàn này được ông Louis
Debierre (1842-1920) tạo ra.
Sáu người chính thức được liên tiếp nhau xử dụng cây
orgue này. Đó là :
Florent Schmith (1901-1919) ông là người chiếm giải
Rome năm 1900
Joseph Froment (1919-1928)
Henri-Clément Elie (1928-1940)
André Cornière (1940-1974)
Yves Cornière (1974-1999) ông cũng này giải nhất ở
Rome năm 1963.
Olivier Dekeister (1999).
Cũng như ông l’Abbé Jean Le Capon, thầy trợ tế của
nhà thờ St Lambert, là người mà chúng ta phải coi là
người đã chấn hưng cây orgue này. Cây đàb Orgue
này gồm có ba bàn phím của 56 nốt nhạc và một bàn
đạp mặt lõm với 30 nốt nhạc.
Ta thấy rằng từ năm 1999 dường như không có người
tiếp nối để cho tiếng nhạc được vang lên trong nhà
thờ. Tiếc thay ! Cuộc đời con người cái gì cũng có lúc
khoanh vòng mà đôi khi mình không rõ lý do hay
động cơ nào đưa đến. Trong quan hệ giữa người và
người, trong tình thưong, hay thù hận cũng đến một
lúc nào đó đi đến kết thúc ? Đây vẫn là một câu hỏi
mà tôi tự vấn mà vẫn không tìm ra được giải đáp
cũng như con người luôn đi tìm sự thật nhưng sự thật
lúc nào cũng là một cái gì đó hư hư thực thực.
Sự tò mò về chiều dài bất tận của con đường
Vaugirard, đưa dẫn tôi đến nhà thờ nhỏ này nằm
trong con đường ẩn khuất bên trong. Biết bao người
đã từng sống nhiều năm dài ở Paris mà có mấy ai
khám phá ra được hết những vẻ đẹp, những sự tích
mà mình chưa có dịp biết đến. Con người không thấy
những cái đẹp gần nhất với mình mà luôn đi tìm kiếm
những cái gì đó thật xa vời. Mỗi một bước đường đi ra
mình luôn học hỏi được một điều gì đó mới lạ. Sự
khám phá, tìm hiểu làm cho cuộc sống của mình trở
nên giàu có và phong phú, như câu « Đi một bước
đàng học một sàng khôn ».

Paris 13/92017
Diễm Đào