All rights reserved.
Diemdaoweb




CHUYỆN XƯA TÍCH CŨ

CUỘN CHỈ THẦN

Ngày xưa có một Hoàng Tử, mẹ lìa trần khi Hoàng Tử còn
nằm nôi nên rất được Vua cha cưng chìu nhưng Hoàng Tử
được dạy dỗ rất nghiêm khắc.
Vì  bị ngăn cấm khi tuổi chưa trưởng thành, Hoàng tử ngồi
than thở:
-        Thật là khổ, ta có thể làm được nhiểu việc mà Phụ
vương cứ bảo chờ đến lứa tuổi nào đó mới được làm chuyện
này chuyện nọ mà ta thì không thể kiên nhẫn ngồi nhìn
thời gian qua một cách lặng lẽ  như vậy. Ước gì ta có thể
làm cho thời gian trôi thật nhanh để ta có thể đi dạo rong
chơi trong rừng, đi săn bắn cho thỏa chí, cứ ở mãi trong
cung cấm thật là buồn nản.
Lời than của Hoàng Tử đến tai một vị thần “Thởi gian”. Ngài
hiện ra và nói với Hoàng tử:
-        Ta là Thần “Thời gian”  nghe lời than thở của Hoàng
Tử. Đối với ta,chuyện làm cho thời gian trôi qua một cách
nhanh chóng không có gì là khó khăn cả. Tuy nhiên chỉ có
một điều là Hoàng Tử nên nhớ rằng: “ Thời gian trôi qua rồi
thì sễ không bao giờ đi trở lùi lại được” Đó là quy luật của
Tạo Hóa thôi.
Vị thần kia chưa kịp dứt lời thì Hoàng Tử hớn hở trả lời:
-        Ồ, như vậy thì đúng ý ta quá. Hiện giờ ta chỉ  mới có
15 tuổi mà Phụ  Vương bảo ta phải chờ đến một năm nữa ta
mới có thể được phép đi dạo trong rừng, mới được đi săn
bắn. Rồi phải đến tuổi nào đó ta mới được cưới vợ,….Rồi khi
Phụ Vương qua đời ta mới được lên làm Vua…….ta chán quá.
Ta cũng kông cần thời gian lùi lại làm gì. Hiện nay ta chỉ
muốm  làm được những gì mà ta bị ngăn  cấm.
-        Hoàng Tử đã suy nghĩ chín chắn chưa?
-        Ta là  người Quân tử, cha ta đã dạy ta rằng: “ Là
người Quân Tử thì chỉ một lời”. Vì vậy khi đã nói ra rồi thì
ta sẽ giữ trọng lời hứa của mình.
-        Nhưng có lẽ Hoàng Tử đã quên rằng: “ Muốn làm
chuyện đại sự thì phải suy nghĩ chin chắn chứ ta không thể
lấy quyết định một cách nhanh chóng như vậy”?
-        Ta cũng đã được dạy điều đó nhưng khi ta trưởng
thành rồi thì ta sẽ lấy quyết định thận trọng hơn, bây giờ
thì dù cho ta có thông minh chăng nữa nhưng ta bị ngăn
cấm nhiều quá, ta không thể tự quyết định điều gì cả. nếu
Người có thể giúp ta được thì ta hứa sẽ thận trọng.
-        Thôi được rồi, ta cũng hi vọng Hoàng tử giữ lời đã
hứa với ta. Đây là “cuộn chỉ thời gian”, chỉ cần kéo ra là
thời gian sẽ trôi qua, nhưng đến một lúc nào đó thì cuộn chỉ
sẽ không ngừng lại được nữa, Hoàng Tử nên thận  trọng vì
lúc đó thì mọi chuyện đã muộn rồi và ta không thể làm
được gì giúp cho Hoàng Tử được nữa.
Vị thần trao cho “cuộn chỉ thời gian” với màu sắc thật đẹp
với nhiều màu sắc rực rỡ. Hoàng tử sung sướng cầm lấy
cuộn chỉ đó. Nhưng chưa kịp tạ ơn thì Vị thần đã biến mất.
Hoàng tử nhẹ nhàng kéo từ từ cuộn chỉ, bỗng chốc, Hoàng
Tử thấy mình đã trở thành một thanh niên khôi ngô tuấn tú
và từ đó chỉ biết vui đùa đi săn bắn, xao lãng học hành. Sự
vui đùa của tuổi trẻ qua rồi, Hoàng Tữ cảm thấy mình cần
có người vợ  nên lại kéo chỉ ra và thành lập gia thất .
Hoàng tử sống trong hạnh phúc bên vợ đẹp con ngoan nên
bỗng nhiên nhớ lại lời hứa với Vị thần, Hoàng Tử mới cất
dấu cuộn chỉ đó vì muốn thời gian ngừng lại với hạnh phúc
mà mình đang có. Tuy nhiên quyền hạn vẫn còn nằm trong
tay Vua cha. Hoàng Tử bực dọc, nghỉ rằng khi mình lên ngôi
vua thì mình sẽ làm được nhiều việc hay và tài giỏi hơn
Vua cha. Hoàng Tử mới lấy ra cuộn chỉ, nhìn lại thì cuộn chỉ
không còn bao nhiêu nữa nhưng sự ham mê quyền lực đã
làm cho  Hoàng tữ quên lời dặn dò của vị thần kia, Hoàng
tử từ từ kéo cuộn chỉ còn rất ngắn kia nhưng không ngờ
cuộn chỉ cứ chạy thật nhanh cuối cùng chì còn lại trơ cuộn
chỉ trống trơn. Bỡng nhiên Hoàng Tử nhìn thấy trước mặt
mình đôi bàn tay nhăn nhen và run rẩy. Lưng như còng
xuống, và đứng không vững. Hoảng sợ, bước lại nhìn trong
gương thì thấy hình ảnh một cụ già nhăn nhúm. Trong
gương bên cạnh khuôn mặt già nua của mình , Hoàng tử
thấy lại vị thần nhìn Hoàng Tử với ánh mắt buồn bã và
Hoàng tử như nghe văng vẳng bên tai:
“ Thì giờ như thể tên bay
Nó đi đi mất có chờ đợi ai”

DIỄM ĐÀO
Sacramento-USA
31.07.2009