All rights reserved.
Diemdaoweb






CHUYẾN ĐI PRAGUE


Sau nhiều tháng bàn thảo về chuyến du lịch ngắn hạn ở
Prague (1) do club Alliance tổ chức vào giữa tháng bảy từ
ngày 13 đến ngày 17, gồm hai đêm ngủ trên xe và hai đêm
ở khách sạn mà nhóm bạn của Thủy, năm người, Xuân,
Hạnh, Hồng, Phượng vẫn chưa quyết định xem có thể đi
chung cùng ngày đó không. Người còn đi làm thì phải lấy
ngày nghỉ, người có gia đình thì phải thu xếp công việc
nhà… Đây là một tổ chức du lịch trong các nước của khối
Châu Âu bằng xe car, với giá thật phải chăng. Mỗi chuyến
đi phải có ít nhất là mười lăm người và phải ghi tên từ
tháng năm và chuyến du lịch sẽ được thực hiện vào tháng
bảy.
Dù rằng thích đi du lịch và các nước trong khối Châu Âu
cũng là một trong những nơi mà Thủy vẫn mơ được đi
nhưng năm nay cũng là năm mà Thủy dự trù trở về quê
hương để thăm cha mẹ, chuyến đi này cũng chiếm một
khoản tài chánh khá lớn.
-        A-lô ! Xuân đây. Thủy đã quyết định đi Prague với tụi
này chưa ?
-        Đi chơi thì ai mà không thích nhưng một năm mà đi
hai nơi thì cũng kẹt đó.
-        Thôi mà ráng một chút đi vì năm nay Xuân không
còn ở Paris nữa, sợ mình không còn dịp gặp nhau nữa. Đi đi
mà, Xuân năn nỉ đó.
-        Thôi Xuân cho mình suy nghĩ một chút đi.
-        Suy nghĩ nhanh lên nhen để mình còn ghi tên đó.

Vừa gác máy điện thoại thì chuông điện thoại lại reo :
-        A- lô ! Hạnh đây. Sao Thủy đã quyết định đi chưa ?
-        Xuân mới vừa điện thoại hỏi mình câu đó. Mình còn
đang suy nghĩ.
-        Thôi mà, đi đi. Ai cũng thích có Thủy đi hết. Đừng lo,
cứ xài đi rồi tự nhiên tiền sẽ vô nữa thôi.
-        Đó là nói theo kiểu may rủi.
-        Không đâu Thủy cứ tin mình đi.
-        Thôi, ngày mai mình trả lời nhen.

      Ngồi trầm ngâm. Prague là một thành phố rất đẹp
Thủy vẫn hằng mơ đi. Mấy khi mới đi cùng nhóm bạn thân.
Vã lại Xuân lại sắp đi xa để lập gia đình. Đang nghĩ vẩn vơ
thì chuông điện thoại lại reo.
-        A-lô. Mẹ khoẻ không?
-        Mẹ bình thường.
-        Sao giọng nói của mẹ nghe yếu xìu vậy? Mẹ có
chuyện gì đang lo phải không?
-        Không.
-        Thôi mẹ đừng dấu con. Mẹ cứ thú thiệt đi.
-        Mẹ đang do dự, nửa muốn đi Prague mà nửa lại
không muốn đi. Thủy bật cười vì con gái tuy ở xa nhưng
luôn đoán đưọc suy nghĩ của mình.
-        Tại sao mẹ do dự? Nhưng mà mẹ có thích đi không?
Theo con thì mẹ nên đi vì thành phố này nổi tiếng là đẹp
đó. Mẹ ngại tốn tiền phải không?
Thủy ầm ừ:
-        Không hẵn vậy. Nhưng mẹ đã mua vé đi Việt Nam để
thăm ông bà ngoại rồi.
-        Nhưng mẹ còn thời gian mà. Nhưng mà mẹ có thích
đi không, con tặng mẹ chuyến đi này. Mẹ đi chơi với các
bạn cho vui đi. Ngày nào mẹ còn khoẻ thì cứ đi. Tiền bạc thì
tụi con sẽ lo cho mẹ. Ngày tụi con còn nhỏ mẹ đã hi sinh
cho tụi con nhiều, bây giờ tụi con muốn cho mẹ sung sướng.

Nghe giọng nói ngọt ngào đầy tình thương của con, Thủy
thấy lòng mình ấm lại. Các con lớn khôn mỗi đứa chấp cánh
bay ở một chân trời xa. Mẹ con cách nhau ngàn trùng, bao
nhiêu đại dương nhưng Duyên luôn điện thoại thăm hỏi cho
nên tuy xa trong không gian nhưng mẹ con Thủy chỉ cánh
nhau bởi sợi dây điện thoại thôi. Duyên không bao giờ để
cho mẹ thiếu thứ chi. Lòng hiếu thảo của con làm cho Thủy
cảm thấy mình hạnh phúc vô vàn. Có lẽ người mẹ nào cũng
vậy, hạnh phúc đôi lúc là một cái gì đó như mong manh và
rất là khó định nghĩa nhưng lòng hiếu thảo, sự lo lắng
thương yêu của con cái, hai chữ hạnh phúc rất đơn sơ và dễ
hiểu. Hạnh thường nói với Thủy rằng:
-        Thủy thật là có phước đó nhen. Không phải đứa con
nào cũng hiếu thảo với cha mẹ đâu nhất là vào thế kỹ thứ
21 này, và nhất là con cái ở nước ngoài nửa. Đừng nói chi
ngay cả những đứa trẻ sanh ra và lớn lên trong nước cũng
chưa chắc tụi nó hiếu thảo như những đứa con của Thủy
đâu.

Thủy vẫn biết như thế nhưng hạnh phúc nào cũng vậy đôi
khi mình cũng phải đánh đổi bởi những thử thách; chịu
đựng vì dưới lòng đại dương luôn có những cơn sóng ngầm,
và có ai vượt biển mà tránh được những ngày phong ba bão
táp đâu. Tuy nhiên mỗi một ngày mà ta cảm thấy được
thương yêu thì ta nên tận hưởng những giây phút quí báu
đó. Tình thương yêu, chăm sóc của những người thân
thương cho dù xa cách cũng giúp cho mình cảm thấy tự tin
vào cuộc sống, vào chính mình. Có ai tự hào rằng mình có
thể sống bình yên, sống vui khi mình không cần vào tình
thương?

Thủy nhấc máy điện thoại lên gọi Hạnh:
-        A-lô. Thủy đây.
-        Sao, Thủy đó đi chơi với tụi này không? Thủy không
đi thì cũng buồn vì dù gì chăng nữa nhóm “ngũ lân công
chúa” của mình lại vừa là “nhóm văn nghệ bỏ túi” của tụi
mình tuy vừa thành lập nhưng cũng nhiều kỷ niệm gắn bó
nên đi chơi mà thiếu một người thì cũng mất vui đó.
-        Thì mình cũng nghĩ như Hạnh vậy bởi vậy mình mới
do dự hoài nhưng con gái mới điện thoại, nó bảo nó sẽ làm
quà cho mình chuyến đi này.
-        Mình cũng vừa nghĩ đến cháu Duyên, Hạnh chỉ mới
gặp cháu có một lần lúc cháu trở về Pháp thăm Thủy và vài
lần nói chuyện điện thoại, Hạnh thấy cháu rất quí mẹ. Còn
Thảo thì mình chưa được biết nhưng nghe Thủy nói cháu
rất ngoan và luôn lo lắng cho mẹ. Sự cực khổ hi sinh của
Thủy nay được đền bù lại. Như Hạnh, bây giờ còn đi làm
nhưng mai kia nhớ đến tuổi già quạnh hiu thì cũng buồn.
-        Mỗi người mỗi cảnh, mình khó mà so sánh để nói
rằng ai được may mắn hơn ai. Dù sao Hạnh cũng có thời
gian có được người chồng thương yêu Hạnh hết lòng, cho
dù hạnh phúc có ngắn ngủi nhưng tài sản mà anh ấy để lại
cho Hạnh cũng đủ đảm bảo cho Hạnh sống cả cuộc đời bình
yên. Điểm này thì Thủy không đươc may mắn như Hạnh.
Vã lại vai trò làm cha mẹ như mình đây, một mình nuôi con
từ ngày mình chia tay với người chồng đầu, mình còn quá
trẻ vai trò làm mẹ lúc tuổi thanh xuân, mình chưa nhận
thức được hoàn toàn nghĩa vụ làm mẹ, làm vợ cho nên
mình cũng không là người mẹ mẫu mực như các con mình
chờ đợi. Dĩ nhiên có những giai đoạn mình cũng gặp nhiều
khó khăn, những chuyện vui buồn thường tình của cuộc đời.
-        Hạnh chưa có con nên không hiểu những khó khăn
đó. Nhưng thôi con mình thương yêu mình ngày nào thì
mình mừng ngày đó thôi. Tình cảm nào cũng vậy, cuộc đời
nào cũng thế, không có gì là trọn vẹn cả đâu. Hạnh có được
cái may là thời gian sống với chống tuy là ngắn ngủi nhưng
rất là trọn vẹn, mười năm hạnh phúc, chừng ấy thời gian
cũng giúp cho Hạnh tìm lại được con người của mình, tìm lại
được niềm tin vào cuộc đời, chỉ tiếc một điều là Hạnh không
có con với anh ấy để mà tình thương được tiếp nối.
-        Như Hạnh mới vừa nói với mình; không có tình
thương nào trọn vẹn cả.
-        Cuộc sống lứa đôi của Hạnh được những mười năm
hạnh phúc trọn vẹn còn hơn là những người có gia đình mà
cả cuộc đời đôi khi mình: “Đồng sàng mà dị mộng” phải
không?
-        Tụi mình mỗi lần nói chuyện thì mình lại cứ hay
“triết lý”. Dẹp qua chuyện đó, bây giờ nói tóm lại là Thủy
cùng đi với tụi mình phải không? Mình cũng mới vừa nói
chuyện điện thoại với Xuân thì được biết là hai bạn, Hồng
đã thu xếp chuyện nhà, Phượng đã lấy được ngày nghĩ, như
vậy là tụi mình sẽ gặp nhau trong hai tuần nửa, hi vọng là
số người ghi tên trên mười lăm người để mà chuyến đi
không bị hủy bỏ.
-        Có những chuyện không tùy thuộc vào sự quyết định
của mình thì mình cứ tin vào số mệnh đi, “Mưu sự tại nhân,
thành sự tại Thiên mà “. Để mình gọi cho Xuân biết là mình
đi được.
-        Chắc là Xuân vui lắm vì Thủy đi thì tụi mình có thể
làm thêm chương trình “Văn nghệ Bio số 3”.
-        Con gái mình nhận được cuốn băng chép chương
trình ca nhạc của tụi mình, nó bảo tuy là chương trình ca
nhạc nhưng thiếu nhạc nhưng nhờ vậy mà nó thưởng thức
được những giọng ca tuyệt vời của tụi mình đó. Giống như
cây trái và rau cỏ mà không có phân bón vậy. Thôi để mình
điện thoại cho Xuân.
-        Còn Hạnh thì đi ngủ đây vì ngày mai còn phải “đi
cày” nữa.

Chuyến đi này coi như đã bàn luận xong, Xuân đại diện mọi
người để đóng tiền và chỉ chờ họ trả lời. Còn độ một tuần
trước ngày đi thì được biết là chuyến đi không có gì thay
đổi. Điểm hẹn để lên xe car là chỗ Rond point Denfert
Rochereau. Chuyến đi khởi hành lúc 6 giờ chiều, và ăn tối
tự túc. Xe sẽ dừng lại lúc 8 giờ để mọi người ăn uống và 10
giờ sẽ dừng lại lần nữa để ban tổ chức chuẩn bị giường ngủ
cho hành khách.
Đêm 12, trước ngày khởi hành, cả khu nhà nơi Thủy ở bị
cắt điện hoàn toàn suốt đêm hôm đó. Ngày hôm sau, Thủy
ghé qua tiệm bán bánh mì gần nhà thì cả khu này bị cắt
điện nên không có được bánh mì nóng và tiệm bánh mì
ngon mà các bạn Thủy thích cũng vì cắt điện nên đóng cửa
đúng là « Mưu sự tai nhân mà thành sư tại thiên ». Ghé
qua nhà Hạnh để chuẩn bị làm sandwiche cho nhóm, vì nhà
Hạnh gần khu Denfert. Đến nơi thì Hồng đã có mặt, Hồng
làm bánh ít trần để cho phần ăn được phong phú, công tác
được phân chia rõ ràng, Thủy lo phần máy móc quay phim.
Xuân và Phượng thì lo phần nước nôi và tráng miệng.

Từ xa, Thủy, Hạnh và Hồng đã nhìn thấy Xuân, Phượng,
ngồi trên băng vẫy tay ra hiệu.
Năm người « thiếu nữ » với lứa tuổi gọi là « sồn sồn ». Dù
đứng trước ngưỡng hay đã qua ngưỡng cửa của tuổi gọi là «
troisième âge » nhưng khi tâm hồn ta vẫn còn trẻ thì ta
vẫn tìm thấy được niềm vui của cuộc đời.
-        Trời ơi, sao mà ai cũng coi tươi mát quá ! Xuân cười
tươi chào đón mọi người.
Hôm đó, Thủy mặc nguyên bộ quần áo màu trắng với nón
trắng rộng vành. Hạnh, quần tây đáy rộng, và một áo
chemise loại vải nhẹ và rộng. Hồng, chiếc quân tây ngắn
màu trắng và áo kiểu rộng với hình petit pois màu đen trên
phong vải màu trắng.
-        Trời ơi sao không ai thấy Xuân mặc jupe mới sao ?
Xuân vừa nói vừa xoay một vòng cho chiếc váy cắt vải xéo
xoè ra.
-        Người đẹp thì mặc gì mà không đẹp. Hạnh mỉm cười
góp ý.
-        Gặp lại các chị làm em cứ thấy đời màu hồng và thấy
như mình trẻ ra hơn mười tuổi.
-        Còn Phượng sao không ai khen gì hết.
-        Chèn ơi, jupe nhiều màu như cầu vòng, rất nổi.

Lời chào hỏi rộn ràng giữa khu Denfert Rochereau đầy tiếng
động với những đoàn xe dập dìu không ngớt nhất là vào giờ
cao điểm vào giờ tan sở. Trời hè Paris, một chút nắng còn le
lói trên chòm cây ngọn cỏ. Một chút nắng chiều của tháng
bảy sau những ngày nắng gắt, tưởng chừng như Paris bị đe
dọa « cancicule » như năm 2003.
Điểm hẹn của chuyến đi Prague, do Agence de voyage
Alliance tổ chức nằm ngay góc đường. Đây là một tổ chức
du lịch ngắn những chuyến đi trong nước Pháp hay trong
khối Châu Âu bằng xe car, với giá rẻ. Tổ chức du lịch này
nghe nói đã có từ lâu trước kia tổ chứ cho sinh viên đi du
lịch với giá rẻ. Mỗi chuyến đi phải có ít nhất mười lăm người
mới thực hiện được. Lần này nhóm bạn chúng tôi bàn nhau
từ tháng sáu, và ghi danh nhưng mãi một tuần trước ngày
đi họ mới xác nhận chuyến đi từ ngày 13, khởi hành vào
chiều 6giờ, điểm hẹn tại Denfert Rochereau. Hai đêm ngủ
trên xe, hai đêm ở khách sạn, hai ngày tại chỗ, đi viếng tự
do.

Cả ba vừa đến Denfert Rochereau, từ xa Xuân và Phượng
vẫy tay ra hiệu. Xuân mặc robe màu đen, khoác phía trên
một áo màu vàng, trông thật nổi. Một cặp mắt kính mát rất
là « à la mode ». Phượng thì mặc quần tây đen, phía trên
một áo pull ôm sát vào người màu đỏ, chả bù với ngày
thường Phượng chỉ mặc quần áo rộng nên không thấy được
những « đường cong ». Từ xa Xuân đã cười tươi :
-        Chèn ơi, Thủy hôm nay trông mát mẻ quá, quần jean
trắng, áo pull trắng, nón trắng và lại thêm cặp mắt kiến
đen « James Bond » trông thật nổi. Đúng là Trưởng đoàn có
khác. Còn Hạnh thì quần rộng kiểu Ấn độ và áo thì « ton
sur ton », màu cà phê sửa, thật hợp với Hạnh. Hồng thì
mặc bộ đồ hợp với tên mình. Hôm nay ai cũng đẹp hết
nhưng mọi người có thấy Xuân có gì đáng để ý không ?
-        Khỏi có ý kiến vì Xuân lúc nào cũng đẹp cả. Còn
mình hôm nay mặc áo màu hồng vì ông xã nói đi chơi hè
thì phải mặc màu cho tươi vì thường thì mình hay mặc màu
tối. Vả lại áo này ông ấy mua tặng thì mặc cho ông ấy vui
vậy mà.
-        Phượng cành nanh rồi đó, Phượng ở giá lâu rồi nên
không có ai mua quà tặng cho mình cả.
-        Thôi cho Xuân can đi, Phượng không có ông xã
nhưng có thằng con ngoan còn muốn gì. Thôi ngắm thử coi
Xuân có gì đặc biệt hôm nay không ?
-        Áo đầm mới ? Kiến mới.
-        Hai cái đều đúng hết nhưng có gì đặc biệt hơn hết.
-        Chịu thua.
-        Cặp mắt kiến hiệu Chanel có ghi trên gọng kiến nè.
Vì sắp lấy chồng nên Xuân mới đánh liều mua đó.

       Câu chuyện đang sôi nổi thì từ đáng xa, một chiếc xe
car từ từ cặp vào lề đường.
-        Xuân lên xe cùng với Hồng và Phượng để dành chỗ
ngồi phía trên, còn mình và hạnh thì coi chừng để hành lý
vào coffre xe. Nhờ sự lanh lợi và đã có một số kinh nghiệm
đi những chuyến du lịch của hãng này nên Xuân nhanh
nhẹn đưa giấy ghi tên của nhóm. Người hướng dẫn là một
bà nhỏ nhắn người, nước da màu nâu sậm chứng tỏ bà đã
đi nhiều ở những xứ có mặt trời nên da bà rám nắng, bà để
cho năm người của nhóm Thủy lên cùng lúc và ngồi gần
nhau. Sau đó mội người lần lượt lên. Sau khi mọi người đã
lên đông đủ, người hướng dẫn bắt đầu tự giới thiệu và «
điểm danh » ;
-        Chào các bạn, tôi xin tự giới thiệu, tôi là Francine, là
người hướng dẫn các bạn trong suốt cuộc hành trình này.
Cùng đi trong đoàn ta có hai người lái xe, là Jean Pierre và
Françoise, sẽ thay phiên nhau lái trên đoạn đường từ Paris
đến Prague. Tôi xin điểm danh và đồng thời để biết được
tên của các bạn.
Sau phần điểm danh thì Sylvie cho biết là đoàn đi hôm nay
có nhiều quốc tịch khác nhau : Pháp, Việt Nam, Koréenne,
Ý, Marocaine. Bà cho biếy là xe khởi hành liền sau khi mọi
người ổn định. Xe sẽ dừng lại trạm nghỉ trong vòng hai
mươi phút để mọi người ăn tối vào lúc tám giờ. Và sẽ dừng
lại lần thứ nhì vào lúc mười giờ trong khoảng mười lăm
phút cho mọi người đi tiểu tiện và để có thì giờ cho người
lái xe chuẩn bị giường ngủ cho mọi người. Bà hi vọng nếu
đường đi tốt thì đoàn sẽ đến Prague vào sáng sớm ngày
hôm sau. Đến khách sạn, mọi người có được cả buổi chiều
ngày hôm sau là ngày 14 và hai ngày kế tiếp, tự do để đi
viếng thành phố. Khách sạn năm nay đặc biệt là gần métro
nên rất tiện cho phương tiện di chuyển. Mỗi sáng có bữa
điểm tâm miễn phí, bữa ăn bắt đầu từ bảy giờ sáng đến
chín giờ. Ngày cuối vào lúc 12h thì phải trả phòng và hành
lý để trong coffre xe, sau đó mọi người đi dạo lần chót và
trở lại xe để khởi hành cũng sáu giờ chiều. Bà mong rằng
mọi người đúng giờ để đi và về theo đúng giời quy định.
Sau đó bà chúc mọi người có được một cuộc hành trình vui
và thoải mái.

Hai người lái xe, Jean Pierre, một người đàn ông khoảng độ
ngoài ba mươi, tóc húi cao ; ít lời. Người lái thứ nhì là một
phụ nữ khoảng độ bốn mươi, dáng nhỏ mảnh mai, lái xe
nhưng bà mặc robe và đi giày cao gót. Dáng mảnh mai
nhưng vẻ mặt cứng cỏi và nhất là giọng nói trầm, có nhiều
nam tính, lại nữa bà là người phụ trách lái ban đêm.

Đến tám giờ, xe đỗ lại một trạm xăng cho mọi người xuống
để ăn tối. Mỗi người tự tìm chỗ cho mình ăn uống, có người
không mang thức ăn theo thì ăn trong quán cà phê của
trạm xăng. Đoàn của Thủy tìm được một chỗ ngồi, thức ăn
được bày ra : bánh mì chả, bánh ít trần, nước mát lạnh, và
trái cây. Ăn xong thì vừa đúng giờ lên xe để tiếp tục cuộc
hành trình. Hai giờ sau, xe lại dừng lại ở một trạm nghỉ.
Lên xe, thì thấy những chiếc ghế ngồi đã được biến thành
giường ngủ hai tầng. Thủy và Hồng nằm cạnh bên nhau,
hai chiếc giường thật hẹp. Biết rằng mình sẽ khó ngủ trên
chiếc giường thiếu tiện nghi lại nên Thủy uống vào một
viên thuốc ngủ để ít ra mình được một đêm bình yên.

Đến nơi sau 18 giờ lái xe nhưng vì GPS không có tên đường
của khách sạn, nên người lái xe phải mất thì giờ hỏi đường
để tìm ra được khách sạn. Ở đây ngoài tiếng Tiệp thì mọi
người chỉ nói được tiếng Anh thôi nhưng không thông thạo
lắm, vì sự khó khăn về ngôn ngữ nên mãi hai giờ đồng hồ
sau xe mới tìm ra được khách sạn. Khách sạn mang tên
thật đẹp và thật là thơ mộng « Luna Fortuna ». Đây là
khách sạn hai sao, tuy có mang ngôi sao nhưng khách sạn
là một cao ốc bốn tầng trông thật là cũ kỹ như những tầng
nhà chung cư ở Việt nam.

Mọi người vào phòng đợi nhưng số ghế không nhiều nhưng
nhờ nhóm của Thủy nhanh nhẹn nên cuối cùng mọi người
có chỗ ngồi. Francine đến quầy tiếp tân vì là giờ buổi trưa
nên không có người làm việc, phải chờ họ nghỉ trưa, độ nửa
giờ sau mới có người phụ trách đến nhưng vì bà không đủ
tiếng Anh nên có một cô gái trẻ trong đoàn làm phiên dịch
thì được biết là phải chờ đến ba giờ thì mới nhận phòng.
Nhóm của Thủy có được hai phòng riêng biệt nhưng chung
một phòng tắm và toilettes. Trời hè ở đây nóng không thua
gì ở những nước trong vùng Đông Nam Á nhưng lại không
có quạt máy chứ đừng nói chi đến máy lạnh vì vậy đoàn
phải chịu đựng hai ngày thật nóng bức, cũng may mà mỗi
người đều có quạt tay. Có lẽ vì số hành khách quá ít, thay
vì bốn mươi người nhưng năm nay chỉ có hai mươi lăm
người ghi tên nên họ phải mướn loại khách sạn rẻ tiền.
Xuân đã đi nhiều lần, những năm vừa qua, Xuân được ở
khách sạn tốt, có máy lạnh. Thủy thấy có lẽ vì mình là « số
con rệp » nên thường bị kém may mắn, đúng là « chạy trời
không qua khỏi số ». Xuân và Hạnh chia nhau phòng hai
người, còn Thủy, Hồng và Phượng chia nhau phòng ba
người. Mỗi lần muốn lấy chìa khoá phòng thì phải nói code
của đoàn là « incocheck » vì trong khách sạn có nhiều đoàn
khác.

Sau khi nhận phòng, mọi người lên để hành lý, tắm rửa
thay quần áo rồi đi xuống để đổi tiền. Trong khách sạn có
một tiệm vừa bán đồ kỷ niệm và là nơi đổi tiền nhưng hôm
đó không hiểu sao lại đóng cửa. Trong nhóm có một cậu
thanh niên trẻ, José, người Espagnol, có vẻ thông thạo vì
đây là lần thứ hai cậu đến đây nên cậu lãnh làm guide để
hướng dẫn mọi người đi bộ đến khách sạn DUO kế bên, là
loại khách sạn bốn sao nên khách sạn thật khang trang, và
người tiếp viên nói tiếng Anh thông thạo, làm việc một cách
hiệu quả. Giá phòng từ 60 euros, nhưng thật sạch và bên
trong phòng đợi cũng có máy lạnh. Trong khách sạn có
Casino để cho mọi người tha hồ giải trí và xài tền. Theo sự
đồng ý của nhóm mọi người bầu Hạnh làm thù quỷ và mỗi
người bỏ ra 50 euros để chi phí ăn uống. Ở đây kkách sạn
có bán vé métro cho du khách, vé đi trong ngày. Giá đổi
của khách sạn là 1euros bằng 21 kouronnes nhưng đến khi
ra ngoài phố thì giá đổi cao hơn, có chỗ lên đến 25
kouronnes, biết ra được thì đã trễ, có lẽ vì ngoài phố có
nhiều cạnh tranh hơn. Thôi đó cũng là một kinh nghiệm vỉ
« đi một bước đàng học một sàng khôn ». Mỗi chuyến đi xa
nào ít nhieu cũng mang lại cho ta một số kinh nghiệm nào
đó.

Sau khi đổi tiền, mua được vé métro, một vé mình có thể
xử cụng trong một ngày, đoàn đi theo José để biết trạm
métro. Métro ở đây chỉ có năm tuyến xe so với Paris, đường
Métro chằng chịt nên đối với những người đã từng xử dụng
phương tiện di chuyển của Paris thì việc xử dụng métro nơi
đây không có chi là phức tạp. Nên ngày thứ nhì thì đoàn
của Thủy ai cũng có cảm giác như mình đã từng ở đây lâu
rồi. Tuy nhiên có đường xe điện thì còn chưa quen.

Phố đẹp, sạch sẽ, người dân ăn mặc đẹp, lịch sự, đặc biệt là
không có rác, phân chó. Siêu thị, dường như chỉ có siêu thị
tên Albert, và đặc biệt siêu thị nằm dưới tầng hầm métro.
Đi toilettes, có những nơi trả tiền giá là 50 kourones, tương
đối còn sạch hơn nhiều chỗ trong Paris. Prague có nhiều
cửa hàng quần áo, đặc biệt có hiệu Spencer, hàng Anh,
tiệm này đã đóng cửa ở Paris vi bị « faillite ». Có lẽ hiệu
này có styliste mới nên ở đây ta thấy nhiều quần áo kiểu
trẻ trẻ trung hơn.
Nhà hàng, ở ngoài để giá tiền là Kouronnes nhưng cũng có
những cửa hàng để già tiền bằng Euros. Nhà hàng ở đây,
ngoài tiền thức ăn, họ còn tính tiền « couverts ». Đây cũng
là một kinh nghiệm ngoài sự chờ đợi, ngoài bảng giá ghi 8
euros một menu, gồm salade, steak gà với khoai tây luộc,
tráng miệng là dưa hấu.
Ngày hôm sau, đi métro xuống trạm tên Museum, là trung
tâm thành phố, tử đó lấy Tram số 22 để đi đến château,
viếng Jardin royal, khu vườn thật đẹp, nơi đây mình chụp
nhiều hình. Phượng ăn dưa hấu trong nhà hàng bị đau
bụng, ghé qua quán café để có chỗ đi toilettes. Chiều về
mọi người đuối vì hôm nay đi nhiều, khoảng độ 6 km ngày
hôm qua đi khoảng 5 km. Hồng có máy đo nên biết được
bao nhiêu đoạn đường đã đi qua. Chiều ghé qua siêu thị
Albert để mua thức ăn cho buổi tối. Ăn xong, là chương
trình « văn nghệ bỏ túi », Thủy quay phim để kỷ niệm
chuyến đi này. Mỗi người ngang qua nhũng bài nhạc trữ
tình như để thả hồn về một quảng đời của « một thời để
yêu và một thời để nhớ ». Mỗi người một tâm sự, mỗi người
một quảng đời quá khứ với những kỷ niệm vui buồn. Cuộn
phim quay trong vòng bốn mươi lăm phút, vì không có nhạc
đệm nên mỗi lần hát xong thì ai cũng nói câu « hết rồi » để
mọi người vỗ tay. Hồng và Phượng là những người chưa bao
giờ hát nhưng khẩu hiệu « hát hay không bằng hay hát »
đã thuyết phục được và cuối cùng thì hai bạn lại tìm được
sự hứng thú trong chương trình văn nghệ này và cũng từ
đó mà Phượng và Hồng dần dần nhớ lại những bài nhạc của
thời son trẻ.
Sáng ngày hôm sau nữa là ngày cuối ở đây, ăn lót lòng
xong, lên phòng súc miệng rồi dọn đồ xuống để trả phòng
trước 10 giờ. Cho hành lý vào xe rồi đi dạo lần chót. Lần
này đi viếng đồng hồ ở Centre ville, Cứ mỗi giờ thì có
những thiên thần xuất hiện ở hai cửa sổ nhỏ trên đồng hồ,
không còn chạy nữa. Sau đó có nhạc trỗi lên. Chỉ có thế mà
mọi người đứng chen chúc nhau để xem. Sau đó đi ăn kem,
một viên kem giá 20 kouronnes, loại kem Ý, làm tại nhà
chứ không phải loại kem kỹ nghệ. Sau đó đi xuống Métro
để đi chợ, mua thịt gà, jambon rồi ghé qua con đường lớn,
dưới một gốc cây cho có bóng mát vì hôm đó trời nóng như
đổ lửa. Ngồi ăn, đi một vòng rồi trở về khách sạn ngồi chờ
6 giờ để khởi hành lên đường trở về Paris. Khoảng 8 giờ xe
ngừng lại để mọi người ăn uống. Rồi 10 giờ đêm lại ngừng
15 phút để làm giường cho hành khách ngủ. Lần đi cũng
như lần về Thủy ngủ chung giường với Hồng. Hạnh và
Phượng và Liên thì ngủ phía trên gần chỗ tài xế.  Họ không
chịu làm giuờng phía trên nhưng hai bạn nhất quyết không
chịu ngủ phía sau xe nên cuối cùng thì ông tài xế cũng
nhuợng bộ.  Bà guide tên Francine ; bà này nhỏ người, da
đen như cây củi khô. Ngoài công việc làm guide cho những
chuyến du lịch bà có passion là làm những costumes cho
những buổi hóa trang như Festival ở Venise. Bà cho xem
coi catalogue để làm quảng cáo cho mình.
Qua đến biên giới Đức, xe bị chận lại xét giấy, vì không có
bản chính của giấy phép cho xe car qua biên giới nên xe bị
phạt 210 euros và xe bị giữ lại cũng khá lâu. Ở đây chỗ
ngừng lại để đi tiểu, có thể làm trạm xăng, khi đi tiểu mình
bỏ vào 50 centimes đi qua cổng như đi qua métro, thì có
một ticket, sau đó với ticket thì khi mua café hay ăn uống
hay mua bất cứ thứ gì ở đây thì đươc trừ tiền lại. Cũng là
thêm một điều lạ hơn ở Pháp.
Thứ bảy 17.7 về đến Paris trời vừa rựng sáng. Mỗi người về
nhà. Cuộc du lịch tuy ngắn ngủi nhưng cũng mở mang tầm
nhìn, được biết thêm nhiều điều hay lạ. Mỗi nước, mỗi
thành phố có những vẻ đẹp riêng của nó. Tuy nhiên dù gì
chăng nữa đối với Thủy Paris vẫn là thành phố đẹp nhất,
Paris cũng như người yêu đầu đời và cho dù thời gian có
trôi qua, cho dù cuộc đời có cho mình cơ hội gặp người khác
nhưng người yêu của buổi đầu mình vẫn giữ lại hình ảnh
đẹp.



Paris 9.09.2010
Diem Đào


(1)        Pague (theo tiếng Tiệp là Praha) là thủ đô và cũng
là thành phố lớn của thành phố lớn của nước Cộng Hòa Tiệp
Khắc.