All rights reserved.
Diemdaoweb


Cái rương

Cái rương là một trong những hình ảnh gắn liền với
Ngoại. Tôi vẫn không hiểu Ngoại để gì trong đó,
nhưng một điều chắc chắn là tiền Ngoại dấu để dành
những lúc ngặt nghèo.
Cái rương bằng sắt, bằng loại va-li trung bình nhưng
đặc biệt là nó có chiều cao nên mình có thể chất chứa
nhiều thứ. Tôi vẫn còn nhớ mùi long não thoang
thoảng, mà tôi vẫn nghe thấy mỗi lần Ngoại mở
rương, không hiểu có phải vì thế mà tôi cũng hay tìm
kiếm mua long não để trong tủ quần áo của mình ?
Cho dù thời gian có trôi qua nhưng những gì của thời
thơ ấu thường ghi đậm trong tiềm thức của mỗi con
người chúng ta?

Ngày bắt đầu tuổi mộng mơ, tuổi chập chững bước
vào ngưởng cửa yêu đương, hò hẹn, bắt đầu có
những chuyện « bí mật », tôi cũng vòi vĩnh Ngoại mua
cho cái rương, nhưng cái rương của tôi nhỏ hơn và
không kiên cố bằng của Ngoại, cái rương của tôi
không phải cất tiền mà là dấu những bức thư tình đầu
tiên. Ngày nay Ngoại đã mất nhưng cái rương của
Ngoại đâu rồi ?

Dù rương không còn nữa nhưng hình ảnh cái rương
vẫn còn nằm trong « vùng nhớ » của tôi. Cái rương,
gắn liền với hình ảnh Ngoại mở rương. Tôi để ý Ngoại
chỉ mở khi nào Ngoại có một mình, có lẽ tôi không
nằm trong danh sách những người « cấm nhìn » nên
Ngoại vẫn mở rương dù tôi lẩn quẩn bên cạnh Ngoaị.
Có những buổi trưa vắng, Ngoại không ngủ ngồi xệp
xuống, kéo rương dấu dưới  bàn vuông. Nguyên thủy
cái bàn từ nhà Dì tôi, sau khi đi Pháp theo chồng, để
« gia tài » lại cho Ngoai. Trên bàn có phủ tấm trải bàn
màu xanh lá cây loại vải nylon. Tò mò mở tấm trải
bàn ra xem. Trên bàn có bọc nhung cũng màu xanh,
bốn góc bàn có chỗ kéo ra để ly. Tôi còn nhớ mang
máng là cái bàn này tôi đã từng thấy ở nhà dì ở
đường Phan đình Phùng. Vào mỗi tối cuối tuần, dì,
dượng, chồng dì,  người Pháp cùng những người bạn
đánh bài và bốn góc để bốn ly rượu.

Ngoại kéo rương ra, tôi thấy xấp quần áo mới tinh,
xếp ngay ngắn, đó là những bộ áo dài bằng vải thật
đẹp mà dì tôi đã may cho Ngoại để Ngoại mặc đi lễ
nhà thờ, hay mỗi khi đến nhà những người em trai
của Ngoại, ông Tư làm ở sở Trường Tiền, ông Năm,
với chức ông Huyện, ông Sáu, nhà thầu xây cất ở chợ
Lớn. Ngoại lúc nào cũng ăn mặc đẹp, tóc bới gọn ra
sau như hình đuôi gà. Hai tay Ngoại luôn có những
vòng vàng, nhẫn. đó là một cách trang sức của Ngoại.
Ngoại tuy không sửa soạn son phấn như những bà cô
năm, bà cô sáu (cô của ba) nhưng Ngoaị luôn có
những bộ áo dài rất đẹp và lúc nào cũng ủi thẳng
nếp.  Ngoại không phấn son nhưng Ngoại có phong
cách sang trọng và uy nghi. Ngoài những bộ quần áo,
trong rương luôn có vài chai dầu thơm từ Pháp mà dì
tôi gởi về cho Ngoại. Trong rương, có đủ thứ mà món
nào Ngoại cũng sắp thật ngay ngắn, nếu lỡ ai mà lục
loại thì chắc là Ngoại biết ngay ?

Sau này dù đã lập gia đình, Ngoại là người mà tôi
thường hay tâm sự  và mỗi lần tôi gặp những khó
khăn về tài chánh, chỉ cần than thở cùng Ngoại, lần
nào cũng vậy, Ngoại nghe và lặng lẽ không nói gì và
cũng không cần tôi nói thêm gì. Ngoại  đến cái rương
kia, ngồi xuống, kéo rưong ra rồi dở từ từ những lớp
quần áo nơi Ngoại dấu tiền, số tiền mà Ngoại đã  «
cắc ca cắc củm » dể dành phòng khi ương yếu. Ngoại
vẫn dạy tôi rằng, ăn hôm trước phải nhớ ngày hôm
sau. Ngoại đưa xấp tiền xếp ngay ngắn và nói : « Đây
là số tiền Ngoại để dành phòng khi bịnh hoạn nhung
nếu con cần để lo cho chồng con thì Ngoại giữ đây để
làm gì, con lấy đi để giải quyết những khó khăn cho
gia đình con. Bao giờ có thì đưa lại cho Ngoại, còn
không được thì kể như Ngoại cho con. Tuy nhiên con
phải nhớ « liệu cơm mà gấp mắm » nhen con.

Ngoại lúc nào cũng là mẫu người luôn hi sinh, luôn
chia sẻ những khó khăn, dạy tôi những điều hay lẽ
phải. Hình ảnh cái rương kia như ghi vào tâm khảm,
nhưng thời buổi hiện đại này, không biết có còn ai xài
cái rương đó nữa chăng ?

Có phải lời Ngoại dạy ăn sâu vào tâm tư của tôi mà tôi
thích mua những « tire lire » đủ loại với ý nghĩ là cần
kiệm thì mới có tiền. Tôi cũng không nhớ tôi có hoàn
lại cho Ngoại số tiền đó không ? Nhưng lời dạy bảo
của Ngoại , và hình ảnh cái rrương với mùi long não
thơm nồng vẫn còn ghi mãi trong tâm tư của tôi.

DIỄM ĐÀO
Paris 11.3.2012