All rights reserved.
Diemdaoweb

Buổi đi dạo jardin des Plantes.

Vào một ngày đẹp trời của cuối hè.  
Nắng ấm của ngày hè với những tia
nắng nhẹ nhàng. Những bông hoa khoe
sắc dưới ánh mặt trời , dường như còn
luyến tiếc chưa vội từ giã nhân gian để
nhường chổ cho mùa Thu với những
chiếc lá xanh sẽ chuyển màu vàng úa,
lá vàng sẽ lìa cành để lại thân cây trơ
trọi.

Nhận được điện thoại của các bạn nhắn
lại là các cô (Giáo sư trường Gia long)
P P , cô D L , cô D C, thấy trời đẹp nên
muốn đi dạo vườn Jardin des Plantes
để ngắm cây cảnh và đồng thời để
Thầy trò có dịp gặp nhau.

Hôm đó, mỗi người tự túc đến chỗ hẹn,
ngay trước cổng của khu vưòn và mỗi
người tự mang theo khúc bánh mì,
nước uống. Các Cô tuy tuổi đã cao mà
các trò cũng đã là Bà Nội, bà Ngoại cả.
Tuy nhiên cho dù ở lứa tuổi nào chăng
nữa và cho dù ở nơi đất lạ quê người,
tình Thầy trò chúng tôi vẫn như ngày
nào xa xưa đó !

Các Cô tuy tuổi cao nhưng tâm hồn các
Cô vẫn trẻ, Thầy trò gặp nhau trong
tình thấm thiết. Hôm đó trời của ngày
cuối hè, không quá nóng như những
năm trước với sức nóng như thiêu đốt
mà cũng chưa bị đe dọa sự ẩm ướt của
mùa thu như gấp ghé ở ngưỡng cửa.

Trường Gia Long chúng tôi đã đào tạo
không biết bao nhiêu người phụ nữ
đảm đang, người mẹ hiền, người con
thảo Rất nhiều người dù thành đạt ở
nước ngoài, tuy nhiên sự tôn kính Thầy
Cô, người nữ sinh Gia Long trước sau
như một, không làm hổ thẹn sự dạy dỗ
đáng kính của Thầy Cô.

Trường đưọc xây dựng từ năm 1913,
toạ lạc trên một khoảng đất rộng, nằm
trên đường Phan Thanh Giảng (ngày
xưa là đường le Grand de la Lirage) ở
Sài gòn.. Hai năm sau đó ông Thống
Đốc Roume làm lễ khai mạc trường và
chọn đồng phục cho các Nữ sinh là áo
dài màu tím, là màu tượng trưng cho
sự trong sáng của người phụ nữ Việt
Nam. Do màu áo đồng phục mà trường
Gia Long trước kia mang tên là truờng
« Áo tím ».

Năm 1922, Thống đốc Albert Sarraut
chính thức khai giảng lớp đầu tiên của
bậc Trung học đệ nhất cấp. Những nữ
sinh muốn đưọc vào trưòng phải trãi
qua kỳ thi tuyển
Đầu tiên trường khai giảng chỉ có 42
học sinh mà thôi, tiếp nhận các cô nữ
sinh từ thành phố và ở các vùng ngoại
ô và từ các tỉnh. Cũng bắt đầu từ đó
trường có thêm Nội trú để cho các em
từ nơi xa có thể ở lại học. Ngoài ra
trước kia trường cũng được xây cất
thêm lớp để dạy Nữ công và Gia chính,
các lớp may thêu. Người Hiêu trưởng
đầu tiên là người Pháp là Bà Lagrange.
Trước kia trường dạy tiếng Pháp là
chính, tiếng Việt chỉ là phụ.

Sau bao nhiêu thăng trầm của lịch sử,
trường Gia Long cũng không tránh khỏi
những biến động đó trong suốt một
thời gian dài từ năm 1926 cho đến
năm 1947. Trường được quân đội Anh
trao trả trường lại sau thời gian dài
chiếm đóng, trường bị hư hại nhiều
nhưng được các vị mạnh thường quân
giúp đỡ sửa sang trường.  Đến năm
1949, do vì số học sinh tăng lên,
trường lại được mở rộng ra. Một tòa
nhà hai tầng được xây trên đường Bà
Huyện Thanh Quan.

Niên khóa 1951-1952 là niên khóa
đáng ghi nhớ vì người Hiệu trưởng đầu
tiên là Cô Nguyễn Thị Châu được bổ
nhiệm, trước kia cô là cựu học sinh của
trường Áo tím. Và cũng từ năm 1952,
trưởng chuyển từ chương trình Pháp
sang chương trình Việt. đến năm 1953,
màu áo tím thơ mộng được thay bằng
chiếc áo dài máu trắng tinh khiết với
phù hiệu Hoa mai vàng và cũng từ đó
trường được đổi tên là trường Gia
Long, tên vị Vua đầu tiên của triều đại
nhà Nguyễn. (1)
              
Đúng giờ hẹn, mọi người ai cũngđúng
giờ, hôm đó chỉ có tôi là người trễ hẹn
vì đi lạc đường cũng may nhờ có sự
phát minh hiện đại của máy điện thoại
di động mà tôi tìm được các bạn dễ
dàng. Và rồi các cô và các bạn cũng
thông cảm miễn thứ cho sự trễ nải của
tôi.

Hôm đó tôi còn được bạn Tuyết Nga
chu đáo mang cho tôi khúc bánh mì «
sandwich gà » làm theo kiểu bánh mì
Bưu điện thật ngon với hương vị đậm
đà, với tình bạn thân thương. Mùi thơm
của thịt gà « rô- ti » trộn lẫn với vị beo
béo của sauce mayonnaise. Bạn tôi
thật là khéo tay và khéo nầu nướng.
Huơng vị của bánh mì « sandwich Bưu
điện » như đưa tôi trở về một thời xa
xưa của những tháng ngày thanh bình
trên đất nước thương yêu,  của một
thời mộng mơ hay của một thời để yêu
của tuổi đôi sáu.

Sau lời chào hỏi ngắn ngủi, chúng tôi
đi ngắm những bông hoa đẹp của khu
vườn. Mỗi lần thấy bông hoa hay cây
cỏ lạ, các cô đều đứng lại và cắt nghĩa
dẫn giải cho chúng tôi như « ngày nào
xa xưa ấy ». Cô PP, Giáo sư Pháp văn,
tuổi đã ngoài tám mươi nhưng vẫn còn
tráng kiện, cô lúc nào cũng vui vẻ và
nụ cười lúc nào cũng nở trên môi. Cô
ưa tìm hiểu các tên loại cây và đặc biệt
là cô dịch thơ từ tiếng Việt ra tiếng
Pháp rất hay. Cô DL, DC, cũng là giaó
sư Pháp văn. Hai cô cũng còn rất mạnh
khoẻ và luôn thăm hỏi cũng như nhắc
nhở chúng tôi về tình tương trợ, là luôn
bảo chúng tôi có chuyện gì thì cho Cô
hay để Cô đi thăm. Nhớ lại lúc còn đi
học, ngoài sự kính Thầy Cô, chúng tôi
luôn nể sợ thầy nhất là những lúc
không thuộc bài. những cảm giác này
giờ đây nhưòng lại cho tình thương
thắm thiết của tình Thầy trò và tình
của người Việt xa xứ.

Trước tiên tôi đề nghị chụp vài tấm
ảnh để gọi là kỷ niệm vì sau khi đi
viếng thì ai cũng mỏi mệt và phấn son
sẽ trôi đi. Với sự đồng ý của các cô và
các bạn, chúng tôi chụp được một số
ảnh kỷ niệm cho buổi đi dạo ngày hôm
ấy.

Sau khi ngắm những bông hoa đẹp,
các Cô còn muốn đi viếng khu vườn
trồng các loại rau cải nhưng chúng tôi
bắt đầu thấy « kiến bò bụng » nên đề
nghị Cô kiếm băng đá ngồi để bắt đầu
ăn trưa.

Jardin des Plantes là một khu vườn toạ
lạc ở quận 5 của Thành phố Paris, giữa
Mosquée de Paris, trường đại học
Jussieu và sông Seine, gần Métro Gare
d’Austerlitz. Khu vườn này nằm trên
một miếng đất rộng với diện tích 15
hectare 5, trực thuộc Viện Bảo tàng
Quốc Gia Lịch sử thiên nhiên (Musée
National d’Histoire Naturelle). Nằm
trong trung tâm Thủ đô Paris, khu
vườn này với sự đa dạng và phong phú
về cảnh vật, với những bông hoa đầy
màu sắc, với những kỳ hoa dị thảo.
Viện bảo tàng về Lịch sử con người đã
thu hút không biết bao nhiêu khách từ
các nơi đến thăm viếng, nhất là vào
những ngày hè đẹp trời như ngày hôm
nay. Cũng có thể do vì có nhiều du
khách từ các nước đến, ở đây ta cũng
có những nơi ăn uống ngon, có nơi
dành chỗ cho những gia đình đông
con, cho các thầy cô giáo đưa các em
học sinh từ các truờng đến tham quan
để học hỏi. Có chỗ để gọi là « Pic-nic »
để mọi người mang thức ăn đến, vừa
ngon lại vừa rẻ !

Khu vườn này ngoài là nơi thăm viếng  
còn có trường « botanique » với 4.500
loại cây cỏ từ các nơi trên thế giới, có
vườn hoa Hồng với 170 loại hoa hồng
khác nhau, cho ta thấy một quảng
đường lịch sử của loại Hoa đầy quyến
rũ này. Đó là chưa kể khu vườn « alpin
» chiếm một khu đất 40500 m2 với
2.000 loại cây của miền núi từ các
vùng Pyrénées, Caucace, Corse ngay
cả miền núi xa xôi Hymalaya… Thật ra
muốn đi viếng cho đầy đủ chúng ta
phải mất ít nhất trọn ngày hay hơn
nữa. (2)

Tuy nhiên thì giờ cũng có hạn mà còn
phải nhớ đường về còn xa. Không may
cho tôi vì ngày hôm ấy tôi có hẹn với
nhà thương nên phải đành từ giã các
Cô và các bạn. Ngày vui lúc nào cũng
qua nhanh và ngày tuy ngắn nhưng
tình thì dài. Tuy ra về nhưng lòng còn
vương vấn, thời gian có qua đi nhưng
dù sao những gặp gỡ thân tình cũng
giúp cho chúng ta lưu lại những hình
ảnh đẹp của những gì mà ta gọi là kỷ
niệm ? ?

DIEM DAO

(PARIS, 28.10.2009)



(1) www.erct.com/...
/Luocsu_TrongGiaLong.htm  
Các bạn có thể xem thêm Web site của
cựu học sinh Gia Long : http://www.
gialong.org/  rất hay

(2) www.evene.fr/.../jardin-des-
plantes-607.