All rights reserved.
Diemdaoweb

Bạn tôi

Hôm nay, sau hai tuần liên tiếp thi bảy môn : de
Histoire littéraire, Littérature comparée, Histoire l’
Art et de l’Architecture, hai môn Linguistique,
Roman, Thuy cảm thấy trong người nhẹ nhàng
thảnh thơi như ngày nào của tuổi đôi tám, cách
đây hơn bốn mươi năm. Tuổi đời dù có chồng chất
nhưng niềm vui của tuổi « học trò »  ở tuổi nào
mình vẫn tim thấy như ngày nào xa xưa đó.

Lần này với niềm vui tìm được giá vé xe lửa thật
rẻ, bằng phân nửa giá vé bình thường nhờ tìm trên
inertnet, theo giá Prem’s. Sự chênh lệch giữa hạng
nhất và hạng nhì là sáu euros. Chưa bao giờ được
đi theo hạng nhất để thưởng thức sư tiện nghi, với
ý nghĩ là « tự thưởng » cho mình sau những ngày
« dồi mài kinh sử » nên Thuy không ngần ngại
mua vé hạng nhất.
Sáng nay, cũng như bao nhiêu chuyến đi xa, mình
vẫn lo xa, đi thật sớm. Cầm máy điện thoại lên để
gọi Phúc từ giả và đồng thời hỏi thăm xem bạn
khoẻ không. Lẽ ra tối hôm qua, Thủy có làm một
bửa cơm để gặp lại bạn bè trước khi đi về quê,
nhưng giờ phút chót Phúc không đến được vì
không được khoẻ lắm. Vừa lúc đó chuông điện
thoai reo :
-        A lô Phúc đây.
-        Sao khỏe chưa, Thủy vừa định gọi thăm
Phúc, đúng là « thần giao cách cảm ».
-        Khỏe rồi. Mấy giờ Thủy đi ?
-        Độ mười lăm phút nữa thì mình rời khỏi nhà
đây.
-        Phúc ghé qua đưa Thủy ra ga nhen ?
-        Thôi, mình cũng không có hành lý gì đâu.
-        Không mình đi với Thủy cho có bạn mà.
-        Được bạn đưa đi là nhất rồi !.

Phúc và Thủy quen biết nhau cách đây gần hai
mươi năm trong một lớp học về Kế toán. Lúc đó
trong lớp học chỉ có Phúc, Thủy và Duyên là ba
người Việt nam duy nhất và là ba người học viên
siêng năng va thuộc vào loại khá. Sau một năm
dài cả ba đều tốt nghiệp và được bà thầy gọi là «
ba hòn ngọc viễn đông » (les trois perles
orientales) khi bà phát bằng. Cho dù với bằng cấp
về Kế toán tương đương với bằng Brevet nhưng
chỉ tìm được việc làm với lức lương thấp nhất
trong ngành, cũng rất là khó tìm được việc làm so
với những năm vế trước.

Những người thầy đã động viên cũng như an ủi là
muốn tìm được việc làm thì phải kiên nhẫn gởi thật
nhiều đơn và chờ đợi nhưng trong lúc chờ đợi thì
phải tiếp tục trau dồi kiến thức. Nhưng phải kể
trong ba hòn ngọc thì Phúc là « hòn ngọc » sáng
chói nhất và kín đáo nhất. Cũng có lẽ vì thế mà lúc
đó tuy là người « đồng hương » nhưng Phúc và
Thủy chưa có dịp để thân như ngày nay.

Sau khi tốt nghiệp rồi thì mỗi người mỗi nơi, mỗi
người một định mệnh, Phúc và Duyên vẫn còn giữ
liên lạc với nhau. Hơn mười năm không một tin
tức, không một lần điện thoại, bỗng nhiên, một
hôm sau chuyến đi Mỹ về, mở máy điện thoại,
Thủy nghe một giọng nói nhẹ nhàng phát ra từ «
répondeur » :

-        A lô Phúc đây, không biết Thủy còn nhớ
Phúc không ? Tụi mình cùng học kế toán ở trường
ORT đó. Bây giờ mình dọn về ở gần nhà Thủy đây.
Số điện thoại của Phúc là :
-        01 40……
Hơn mười năm trôi qua, biết bao nhiêu đổi thay,
Duyên, một trong « Trois perles orientales »-
Trong lớp kết toán chỉ có Duyên, Phúc và Thủy là
người Việt, và là những học sinh chăm chỉ và
tương đối là trong những học sinh « ưu tú « của
lớp, nên người thầy đã gọi biệt danh như thế trong
ngày lễ phát bằng- đã lập gia đình và rời Paris đi
xuống sống ở phía Nam của nước Pháp, và Duyên
đã « yên bề gia thất ». Mỗi người với cuộc sống
mới, có những người bạn đến với mình trong một
giai đoạn nào đó, rất gần, rất thân nhưng bỗng
nhiên đến một lúc nào đó, đôi khi chính mình cũng
không hiểu vì lý do gì, tất cả như chìm vào quá
khứ như cánh màn nhung của sân khấu buông
xuống như để chấm dứt một vở tuồng.

Thủy vẫn còn nhớ, lúc Duyên còn ở Paris, Thủy và
Duyên thường điện thoại hỏi thăm tin tức, hoặc
thình thoảng mời nhau để gặp gỡ nhũng buổi họp
mặt bạn bè vì những người Việt xa xứ đều có niềm
vui gặp lại nhau trên đất lạ quê người để được nói
lại tiếng nói của quê hương và nhắc lại những kỷ
niệm của ngày của tuổi thanh xuân. Bỗng nhiên
đến một lúc nào ngay cả chính mình cũng không
hiểu động cơ nào đưa đến, tin tức vắng bặt, liên
lạc mất dần và mọi kỷ niệm như lùi lại sau lưng.

Hiện giờ, từ ngày Phúc dọn đến gần nhà, thỉnh
thoảng Phúc và Thủy ghé qua cùng Phúc đàm đạo
chuyện trò, hoặc cùng nhau đi ăn vào những ngày
cuối tuần khi có dịp đi chợ ở phố Thàu (quận 13)
hoặc có những buổi họp mặt cùng các bạn vào
những ngày Tết Việt nam, mỗi người một món
cùng nhau trao đỗi những lời chúc đầu năm. Trong
suốt hơn năm năm đã trôi qua, kể từ ngày Thủy
bắt đầu « trở lại đời học sinh », còn Phúc may
mắn tìm được công việc làm theo đúng khả năng
và bằng cấp nên Phúc có một đời sống độc lập,
thảnh thơi.

Trong suốt năm năm dài trở lại ghế nhà trường,
Thủy có được may mắn được sự động viên và
khuyến khích của Phúc. Phúc là một ngưuời bạn
có nhiều kiến thức, hiểu biết sâu rộng, nhưng rất
khiêm nhường. Phúc khác những người bạn khác,
không ganh tị, không mỉa mai ngang qua những
câu hỏi mà thỉnh thoảng Thủy thường nghe : «
Học có bằng cấp để làm gì ? Già rồi không ở nhà
nghỉ ngơi, đi chơi, coi truyền hình, học làm gì cho
mệt ? ». Có lẽ cũng vì thế mà Thủy cũng mất dần
vài người bạn vì thường những lúc ôn thi Thủy
thường cắt điện thoại để tập trung, đôi khi Thủy
nghe nhửững lời trách khéo : «  Tôi không dám
gọi điện cho chị vì sợ làm rộn để chị học bài. Trời
ơi, già mà còn siêng như vậy ! ».

Phúc và Thủy có điểm tương đồng là cùng yêu văn
chương và hiếu học. Phúc ngừng học vì Phúc đã
học nhiều và có nhiều bằng cấp cần thiết cho công
việc, vã lại làm việc ở Pháp, giờ giấc rất khó cho
những ai muốn theo đuổi học hành. Phúc vẫn
thường nói, bao giờ hưu trí Phúc cũng sẽ trở lại
trường như Thủy.

Thủy và Phúc nhờ có những ý thích giống nhau,
niềm vui gặp nhau để đi lựa sách. Có những cuối
tuần Thủy và ¨Phúc gặp nhau, mua sách rồi ghé
vào tiệm uống một ly sữa nóng vào những ngày
mùa đông hay uống một ly nước cam vào những
ngày hè.

Đang mơ màng nghỉ ngơi nhớ lại đoạn đường đời
đã qua. Chuông interphone reo, Phúc đến.
-        Mình đi nhà ga nào? Phúc hỏi.
-        Ga d’Austerlitz.
-        Như vậy mình đi đi métro Pernety?
-        Đúng rồi. Nhưng phải đổi ở Duroc.

Xuống métro, đi xuyênqua những dãy hành lang
dài trong métro và lên xuống nhiều bậc thang,
cuối cùng, cả hai đến ga trước một tiếng đồng hồ.
Ghé quán cà phê ở nhà ga. Kêu hai ly sửa nóng ăn
với croissants. Thủy chọn bàn đối diện với bảng
ghi giờ khởi hành.

-        Sao nghe Thủy tìm được vé hạng nhất với
già rẻ phải không? Phúc cười hỏi.
-        Từ nhỏ đến giờ mình chưa lần nào đi hạng
nhất, nên cũng đánh liều đi thử coi sao. Chắc là
“Hết cơn bỉ cực đến hồi thái lai” rồi đó.
-        “Sông có khúc, người có lúc mà “.
-        Mình cũng tin như vậy nhưng số mình luôn
luôn ít may mắn, để thử lần này xem sao.
-        Thôi mình đi thôi, xe lửa của Thủy nằm ở
quai số 5.

Thanh toán tiền xong, chúng tôi nhanh chân đi về
phía quai nằm khuất trong cùng nhà ga phía tay
trái. Nhìn trên giấy, tìm voiture số 6 (toa số 6).
Bước lên tìm chỗ ngồi, thì Thủy mới “hởi ôi” vì
hạng nhất, không phaỉ chỗ ngồi rộng rãi như Thủy
chờ đợi mà là cabine couchettes, loại giường nằm
cho nhửng cuộc hành trình dài vì đây là tuyến xe
đi về Toulouse, ghé ngang qua ga Châteauroux.
Đây là loại giường hai tầng, số ghế của Thủy lại là
tầng trên mà hôm nay vì là mùa hè đẹp trời nên
Thủy  muốn “diện” nên mặc jupe. Phải leo lên tấng
trên thì cũng không tiện lắm nên Thủy đánh một
vòng để xem những toa xe khác có chỗ trống để
thương lượng đổi cho. Luc xe bat dau chuyen
banh, một cô gái trẻ hối hả chạy đến tìm chỗ của
mình. Cô ấy bước vào toa xe, Thủy vội hỏi sối vé
của cô và đề nghị đổi với cô để có chỗ ngồi ở tầng
dưới.

Thủy nhìn ra ngoài cửa sổ thấy Phúc đứng đợi để
vẫy tay chào tạm biệt. Thủy nhìn bạn bước đi xa
dần. Bóng bạn nhỏ dần và lẩn hút trong đoàn
người dập dìu trên sân ga, một nơi tiễn người đi và
cũng là nơi đón người đến.


DIỄM ĐÀO
(Paris, tháng bảy 2010)