All rights reserved.
Diemdaoweb


Ba cuộc đời


Xe dừng ngay trước cổng nhà sau gần ba giờ đồng hồ chạy
trên xa lộ. Đường từ Paris đi về Saint Dives sur Pierre. Đây
là một commune của Pháp, thuộc vùng Basse Normandie.
Thành phố Saint Dives sur Pierre trực thuộc Lisieux cách
Lisieux độ 35 cây số và cách Paris hơn 200 cây số.
Pierre ngừng xe trước cổng nhà, cổng bằng gỗ, sơn màu đỏ
đậm, cánh cửa nầy chính tay Pierre tự làm lấy, căn nhà
mang đầy kỷ niệm một thời tuổi trẻ, đối với Pierre chỉ là
những kỷ niệm buồn nhưng không hiểu sao con người vẫn
gắn bó với nơi mình sinh và lớn ra.
Aline mới mua chiếc xe cho Bernard để đi làm. Pierre chỉ
cho Nga chiếc xe camionnette màu trắng đậu sát lề đường.
- Ô ! Chiếc xe này đẹp quá chớ.
- Chỉ là chiếc xe « cộc cặch » để đi làm thôi. Fabien mới
mua chiếc xe loại « sport décapotable » rất đẹp. Ngày mai
nó đến rồi em xem.

Hai người khệ nệ khiên hành lý, đồ đạc xuống xe. Dù là chỉ
đi có vài ngày thôi nhưng không hiểu sao lần nào cũng bao
nhiêu là túi xách. Pierre thì luôn luôn đi với cả valise đầy
thuốc. Còn Nga thì mang theo đủ thức ăn.

Phải bước lên những bậc thang mới đến cửa nhà. Cửa luôn
luôn mở chứ không như ở Paris, mọi nhà luôn « cửa đóng
then gài ».
- Cú cu. Nga cất tiếng gọi.
Aline từ trong phòng bước ra, mái tóc hớt ngắn, lúc nào
cũng chải chuốt gọn gàng. Nhưng lần này Aline không
trang điểm, vẻ mặt mệt mỏi. Chiếc áo Pull màu hồng chói
lọi trên quần jean màu đen bó thật sát vào người. Ngay
lưng quần có một cái máy tựa như máy nghe nhạc. Máy
được gắn liền với bốn sợi dây điện có những « vantouses »
gắn chung quanh cổ thay vào cho « minerve » màu trắng.  
Dáng người thật nhỏ nhắn, gọn gàng. Tuổi ngoài sáu mươi
mà Aline lúc nào cũng sửa soạn, và ăn uống rất kỹ cho nên
dủ đã ngoài « lục tuần » mà Aline vẫn còn mặc được những
quần áo của tuổi mười tám. Vẫn dóc váng và cân nặng như
ngày nào, tuy nhiên con người không làm sao tránh được
những « bụi thời gian » với những nếp nhăn trên mặt, trên
cổ, trên tay, với những động tác kém phần nhanh nhẹn.
Vẻ mặt mệt mỏi nhưng Aline vẫn nở nụ cười mỗi khi gặp lại
gia đình. Aline luôn là « gạch nối » cho những anh em
trong gia đình.

Aline là người con giữa trong gia đình đông anh em và là
người hòa giải cho mọi người trong nhà và cũng là người
không biết có phải là “kém may mắn” trong cuộc đời hay
không? Aline chỉ mong có được cuộc sốn bình yên nhưng
“cây muốn lặng mà gió chẳng đừng”.

CLAUDE
Lập gia đình từ năm mười tám tuổi, cũng bao nhiêu cô gái
khác, lớn lên mơ ước có một mái ấm nhưng Aline không
may gặp phải Claude, người chồng “vũ phu”. Sau khi có hai
đứa con trai, và cũng có được những năm dài hạnh phúc.
Vợ chồng tậu được căn nhà khang trang với khu vườn đầy
cây trái. Không hiểu sao, bỗng dung Claude thay đổi hẵn
thái độ, đánh đập Aline vì những chuyện không đâu.”

- Aline, cây lược của anh đâu rồi?
- Trong phòng tắm,nó vẫn nằm chỗ cũ đó.
Aline vừa lo chuẩn bị thức ăn sáng cho cả nhà: bánh mì
nướng cho Fabien, croissant cho Sylvain, crêpe cho Claude,
Aline cứ quay mòng mòng để làm vừa lòng mọi người mà
đôi khi không còn thì giờ để nhớ đến mình thích gì nữa.
Tiếng đập đồ trong phòng tắm, Aline lo sợ vì không biết cơn
giận của Claude sẽ bùng nổ như thế nào đây. Đang suy
nghĩ miên man mà tay vẫn thoăn thoắt chuẩn bị thức ăn vì
sợ trễ giờ làm việc trong phòng thí nghiệm, vừa xa nhà mà
đường đi lại ngoằn ngoèo.
Vừa nhìn đồng hồ vừa lo không biết chuyện gì sẽ xảy đến vì
thời gian gần đây Claude đổi tính, không còn như những
thời gian đầu, lúc nào cũng âu yếm thương yêu Aline.

Tình yêu đã qua đi, chỉ còn là những tháng ngày chịu đựng.
Nhìn hai đứa con trai mang đầy hình ảnh của người chồng
mà Aline đã từng thương yêu, đã từng gửi cho nhau những
lá thư tình nồng cháy; những buổi hẹn hò của những giờ
trốn học. Aline lo sợ vì không muốn con thấy cảnh cha mẹ
bất hòa nhất là Aline không muốn mình lâm vào cảnh đổ vỡ
như cha mẹ mình vì vậy khi lập gia đình Aline lòng dặn
lòng bằng mọi giá phải tránh sự đổ vỡ,
Thức ăn bày ra bàn, chưa kịp gọi hai con thì Claude đã
đứng sừng sững ngay cửa nhà bếp, vẻ mặt đỏ ngầu, hai con
mắt như lộ hẵn ra ngoài. Cũng cặp mắt này đã từng nhìn
Aline đắm đuối với vẻ trìu mến. Chưa hiểu chuyện gì thì
Claude đã đưa tay ra tát vào mặt Aline một cái tát nháng
lửa. Aline sững sờ không kịp phản ứng. Cũng bàn tay này
đã từng nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc nàng, cũng bàn tay
này đã mang lại cho nàng những cảm xúc tuyệt vời.

- Tại sao tôi kêu mà không đi kiếm cây lược cho tôi hả, vợ
với con. Đừng coi thường tôi. Sao không đi kiếm mà còn
đứng trơ trơ đó.
- Anh không thấy em đang chuẩn bị thúc ăn cho cả nhà hay
sao? Hơn nữa em sắp phải đi làm rồi.
- Câm họng lại. Vừa nói Claude vừa đưa tay ra định đánh
Aline thì Fabien nắm tay cha lại.
- Ba không được đánh mẹ như vậy. Ba mà còn tiếp tục thói
vũ phu như vậy thì con không nhường Ba đâu đó.

Claude quay lại hầm hừ, và càu nhàu nhưng bỏ đi vì Fabien
đã là một thanh niên cao lớn, vậm vỡ so với số tuổi mười
bảy.
Aline rướm lệ khi thấy mình được có con che chở nhưng
đồng thời nàng cũng cảm thấy nguy cơ là thấy con mất đi
lòng kính trọng đối với cha nó. Fabien ôm mẹ vào lòng và
nói:

       - Mẹ không lo, con đủ lớn để bảo vệ mẹ. Con thấy Ba
không xứng đáng với tình thương và sự hi sinh cùa mẹ. Con
không muốn Mẹ phải chịu đựng mãi như vậy.

Sau nhiều đêm suy nghĩ, cuộc sống ngày càng khó thở, cơn
giận dữ của Claude ngày càng cao, nỗi bất hòa của cha con
ngày càng trầm trọng, sau cùng thì Aline quyết định nộp
đơn xin li dị với sự ủng hộ của hai con.

Arnaud
Nỗi buồn nào rồi cũng phai dần với thời gian. Aline lại quay
về nhà mẹ vì bà vẫn sống một mình kể từ ngày li dị, sức
khỏe bà ngày càng yếu nên nay có được gia đình Aline đến
bà thấy trong nhà ấm cúng lại.
Không hiểu có phải vì định mệnh hay là vì Aline không chịu
được cuộc sống cô đơn hay vì số “hồng nhan bạc mệnh “.
Aline gặp Arnaud trong bữa tiệc sinh nhật thứ bốn mươi,
Fabien và Sylvain vì không muốn mẹ buồn nên tổ tức buổi
sinh nhật “bất ngờ”. Hôm đó Aline vừa về đến nhà thì thấy
nhà trang hoàng, và vừa mở cửa ra thì dàn nhạc trỗi lên
bàn “mừng sinh nhật “. Hôm đó hai con cùng với mấy em
gái của Aline tổ chức mừng sinh nhật, bạn bè và gia đình có
mặt đông đủ và cũng chính ngày đó Aline gặp Arnaud.

Với dóc váng cao lớn, nét mặt thanh tú, nụ cười thật tươi,
ánh mắt tình tứ. Arnaud bắt chuyện dễ dàng và rất là bặt
thiệp, phục sức trang nhã. Vóc dáng bên ngoài vá cách ăn
nói làm cho Aline thấy xúc động. Arnaud nổi bật trong đám
đông, hỏi ra thì Arnaud là Ba của Christiane, bạn gái của
Fabien. Có lẽ Fabien cố tình tổ chức bữa tiệc hôm nay để
cho mẹ quên đi nổi buồn sau ngày li dị.
-        Mẹ, con giới thiệu mẹ với: Arnaud, giám đốc ngân
hàng và là ba của Christiane đó mẹ.
-        Arnaud, mẹ tôi. Hôm nay mẹ tôi là nhân vật chánh
của buổi tiệc hôm nay.

Arnaud mang đến tặng cho nàng một bó hoa thật đẹp với
những bông hồng thắm đỏ.
Nhạc trỗi lên, Arnaud mời Aline nhảy bản tango, đây là
điệu nhảy mà Aline rất thích và nàng đã từng đoạt được
giải trong những buổi biểu diễn. Tiếp theo những điệu luân
vũ và những câu chuyện trao đổi phù hợp, Aline cảm thấy
như mình trẻ lại và “một tình yêu mới chớm nở”
Cuộc tình tưởng như êm đềm trôi theo năm tháng nhưng có
lẽ Aline không được may mắn trong đường tình hay là đó
gần như quy luật của tạo hoá “Đường vào tình yêu có trăm
lần vui mà có vạn lần sầu “. Aline cũng được hưởng những
năm tháng hạnh phúc, Arnaud rất mực quý Aline nhưng
Arnaud chỉ vướng tật là uống rượu. Hạnh phúc luôn có
những đám mây mờ chen lẫn vào. Cuối cùng thì Arnaud là
nạn nhân của rượu và qua đời.  Aline tưởng chừng là mình
sẽ an phận với những tháng năm cuối cùng của cuộc đời.
Arnaud mang lại cho nàng những năm tháng của sự bình
yên, nếu không phải vướng bịnh nghiện rượu thì cuộc đời
nàng quả là hạnh phúc.

Albert.
Thời gian sau đó thì mẹ Aline qua đời, hai con đi ở riêng từ
ngày Aline chung sống với Arnaud. Giờ đây vò võ một
mình, tuổi gần sáu mươi mà nàng vẫn cảm thấy đôi lúc như
mình còn chưa già. Albert là người hàng xóm và đã từng
sang giúp đỡ nàng những hôm “tối lửa tắt đèn”.  Dáng
người cao ráo, dong dảy, vói cặp râu mép làm tăng thêm
nam tính,  Aline không ngờ là vào lứa tuổi này mà nàng
còn xúc động như ngày nào? Không hiểu mình có còn nặng
nợ trần gian hay là “tình yêu không chết” hẵn trong lòng
nàng.
Mối tình láng giềng nảy nở từ đó, những buổi đi dạo, những
buổi ăn tối mà Aline đã từng chăm chút, Albert tích ăn
những món ăn vật lạ mà Aline chưa từng có cơ hội “thi thố”
và Albert thì thiếu tình thương gia đình từ lâu lắm rồi, vì
Albert là con của một gia đình rất đông đúc, mẹ chàng chắc
cũng không nhớ mình có bao nhiêu con và không biết ngày
sinh nhật của các con mình, bà cứ quần quật làm việc mà
vẫn không đủ ăn. Hai tâm hồn cô đơn đã đưa hai người đến
gần nhau cho dù tuổi tác có nhiều chênh lệch.
Aline không dám mơ ước gì ngoài những giờ cơm tối, hai
người ăn rồi đàm đạo chuyện văn thơ. Nàng thấy cuộc đời
mình đâm ra có ý nghĩa và thật là phù hợp. Môt hôm, như
thường lệ Albert ghé sang ăn cơm tối., sau bữa cơm, Albert
ngõ lời cầu hôn, Aline sửng sốt tuy nhiên không tránh được
sự xúc động vì thật ra Aline vẫn thấy mong chờ những lần
điện thoại reo, mong chờ bước chân phóng nhanh của
Albert mỗi lần ghé sang ăn cơm với nàng.
Nhìn trong gương thấy những nếp nhăn hai bên khoé môi,
trên vầng trán, nàng lo sợ tuổi già và sự cách biệt tuổi tác,
Albert đem lại cho Aline niềm tin bằng những lời tình tứ
yêu thương nhưng những lời nói đó vẫn chưa đủ sức làm
cho nàng quên đi tuổi già luôn rình rập và bịnh tật đe dọa.

Thế rồi một đám cưới đon sơ được diễn ra và rồi cũng đã
hơn năm năm qua nhưng cũng từ đó Aline cảm thấy mình
yếu dần với những cơn bịnh, với nhiều lần giải phẩu. Albert
thì vẫn trẻ như ngày nào, vẫn những lời nói đầy hoa mỹ
nhưng không hiểu vì mặc cảm mình với tuổi già và sức
khỏe kém dần, Aline có cảm giác là những buổi cơm thường
không còn được Albert thưởng thức như lúc đầu. Albert
vắng mặt thường hơn viện cớ là đi đánh boules với bạn bè,
đó là chưa kể Albert luông thích đi nghỉ hè ở miền núí mà
Aline không phù hợp với trò chơi thể thao nầy.

Mỗi ngày nhìn trong gương thấy những nếp nhăn ngày càng
nhiều hơn và sức lực như yếu dần, nhưng điều làm cho
Aline thấy như có “nỗi buồn không tên” vì Albert lúc nào
cũng lịch sự, với những lời nói ngọt ngào với những sự săn
sóc đều đặn, điều này lại càng làm cho nàng lo sợ hơn vì
không biết phải diễn tả sự lo sợ của mình ra sao?

Những năm đầu Aline như “bơi lội “trong tình yêu sôi nỗi
nên nàng tránh gặp gỡ gia đình nhưng dần dần rồi thì Aline
có cảm giác như mình đang sống trong ảo mộng!
-        Ô, chào Pierre, Nga. Hôm nay chắc chắn là tôi sẽ có
bữa ăn thịnh soạn của những người của kinh đô ánh sáng
và đặc biệt là tôi sẽ được thưởng thức những nón ăn ngon
của Việt nam do chị dâu của tôi nấu đây.
Theo phép lịch sự của người phuơng tây, Albert đến ôm hôn
Nga. Bỗng nhiên Aline đứng sau lưng Albert cằn nhằn:
-        Sao anh không hôn em? Aline giọng hờn dỗi.
-        Làm sao mà anh quên được người yêu đầu đời của
anh.

Albert luôn luôn có những lời nói ngọt ngào nhưng Aline lại
có cảm giác lo sợ vì nàng có cảm giác có một sự trống rỗng
trong những lời nói hoa mỹ kia?
Aline bỗng nhớ lại những giây phút êm đềm bên cạnh
Arnaud, vì ngoài những giờ say rượu thì Arnaud rất chân
thật trong diễn tả tình thương, Aline bỗng chợt lo sợ cho
tương lai và chợt rùng mình vì cảm thấy lo sợ cho bánh xe
của thời gian.

Diễm Dào
Paris mars 2009